Chương 26: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Khu rừng đom đóm

Hắn bước từng bước đến gần, nửa gương mặt lập tức hiện ra dưới ánh đèn.

Hai con mắt của hắn vô hồn và sâu hoắm, khuôn mặt hằn học đầy những nếp nhăn. Hắn mặc một chiếc áo sơ mi sọc ca rô màu đỏ với chiếc quần jean rộng thùng thình, trông có vẻ không hợp với tuổi chút nào.

Dương Thanh Hà nhìn hắn, lùi lại một bước rồi đứng im.

Hắn là ai?

Tiểu Mỹ là ai?

Hắn quan sát cô chằm chặp.

Dương Thanh Hà chắc chắn một điều là hắn đang nói với cô.

Trong đầu bỗng nảy lên một suy nghĩ hoang đường, lẽ nào hắn là tên hung thủ móc mắt kia?

Nhưng hắn không bắt cóc Tô Cấm, tiếng nổ súng vừa rồi của cảnh sát cho thấy bọn họ đã bắt gặp tên sát nhân, sao mà chỉ trong vòng mấy chục giây ngắn ngủi đã xuất hiện trước mặt cô thế này, và như thể đã được chuẩn bị kĩ càng từ trước vậy.

Tăng Quốc Phát thấy cô lùi về sau bèn vỗ ngực mình, "Tiểu Mỹ, em không nhận ra anh à? Anh là Quốc Phát nè, hai ngày trước chúng ta còn cùng nhau ăn mừng, em quên rồi sao? Anh giành giải nhất thành phố, em mừng lắm, còn nói anh là thiên tài ngàn năm có một!"

Lòng Dương Thanh Hà trùng xuống khi nghe được tên đối phương.

Hung thủ ở chỗ này, vậy Tô Cấm đang ở đâu? Rốt cuộc tiếng súng từ đâu ra?

Hóa ra… mục tiêu của Tăng Quốc Phát là cô chứ không phải là Tô Cấm ư?

Những câu hỏi này cứ không ngừng quay mòng trong tâm trí cô, nhưng cô cũng không cách nào đưa ra kết luận được.

Tăng Quốc Phát vươn tay lại gần cô, "Tiểu Mỹ, anh rất nhớ em."

Dương Thanh Hà từng nghe Triệu Liệt Húc phân tích nên cũng có biết qua lai lịch của người này. Công ty hắn thành lập phá sản, nợ nần chồng chất, hắn bị người vợ ruồng bỏ. Những nạn nhân mà hắn chọn đều có điểm tương đồng với vợ mình, nỗi căm phẫn của hắn với vợ ứ đọng nhiều năm cuối cùng cũng bộc phát.

Nhưng cô giống vợ hắn ở điểm nào chứ? Vì sao hắn lại nhận nhầm cô với vợ hắn?

Vì vẻ ngoài của cô sao?

Tăng Quốc Phát tới gần thêm một bước, trên mặt nở một nụ cười giả lả, hắn muốn ôm cô.

Chú bảo vệ lớn tuổi hớp ngụm trà nóng, nhìn bản phác thảo một lúc chợt cảm thấy có gì đó không ổn bèn quay sang nói với anh bảo vệ khác bên cạnh rằng: "Cô bé kia đi bao lâu rồi?"

Anh ta đáp: "Con gái đều vậy đấy ạ, hơi lâu tí thôi. Lúc nãy cháu cũng thấy sắc mặt của cô ấy không ổn lắm, có vẻ bị đau bụng."

Chú bảo vệ "ồ" một tiếng.

Anh bảo vệ: "Cũng không biết cảnh sát đã bắt được hung thủ chưa nhỉ?"

"Cậu không biết rồi, đội trưởng Triệu là một tay súng cừ khôi đấy, nghe hai tiếng súng vừa nãy tôi đoán là đã bắt được rồi."

"Sao gì bác cũng biết hết."

"Bình thường đọc báo nhiều vào, bớt chơi game lại đi." Chú lại uống ngụm nữa, song cứ thấy bất an nên đặt chén trà xuống và bảo: "Để bác ra đó xem xem, vừa nãy đội trưởng Triệu còn nhờ bác trông coi cô gái kia, đừng để cô bé chạy ra ngoài."

Anh bảo vệ nọ vẫn đang chơi game, "Ôi dào, bác cứ lo thái quá, không phải cảnh sát đã kiểm soát khu vực này rồi sao? Không sao đâu mà, chỉ là đi vệ sinh thôi, cách đây có vài bước chứ mấy."

Tuy nhiên chú bảo vệ vẫn cầm côn và ra khỏi phòng điều khiển.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!