Chuyển ngữ: Khu rừng đom đóm
Dương Thanh Hà đột nhiên đứng phắt dậy, cô cố nghe ngóng âm thanh phát ra từ đâu nhưng đầu óc của cô đã bị hai tiếng súng ban nãy làm choáng váng.
Chú bảo vệ nói: "Chắc là bắt được rồi nhỉ? Dùng tới súng luôn mà? Sợ thót cả tim."
Dương Thanh Hà muốn đi ra xem thử, nhưng cô đã đồng ý với anh rằng sẽ ở đây chờ. Trước mắt điện thoại cũng đã hết pin, nếu giờ cô đi khỏi thì lúc anh về sẽ không tìm được cô.
Nhưng cô thật sự đứng ngồi không yên.
Tô Cấm vốn đã nhát gan, bình thường cũng nhút nhát yếu đuối rồi, không biết bây giờ ra sao. Dương Thanh Hà lo cô chịu tổn thương tâm lý hơn là về tổn thương thân thể.
Trong phòng có mở điều hòa song cô vẫn toát mồ hôi đầm đìa, mặc dù nhìn qua trông cô có vẻ rất bình tĩnh.
Dương Thanh Hà cầm cái chai ở trên bàn, nói với chú bảo vệ: "Cháu đi vệ sinh một lát ạ."
Chú gật đầu, "Nhớ là đừng chạy lung tung, cảnh sát vẫn chưa hủy cảnh báo nên không được đi đâu xa đâu đấy."
Dương Thanh Hà: "Dạ, cháu biết rồi."
……
Trần Ký dẫn người tiến vào từ cửa chính sân bóng rổ.
Sân bóng rổ trống trải và yên tĩnh, chỉ còn lại một mảnh tối thui. Ở trên cao là những ô cửa sổ bằng thủy tinh trong suốt để vầng trăng sáng có thể lọt vào. Phía dưới giá chơi bóng rổ có một cô gái đang nằm, tay chân cô bị trói chặt, ngoài miệng bịt kín bằng băng dính màu đen, ánh trăng mỏng manh vừa lúc chiếu xuống người cô ấy.
Trần Ký trông thấy cô gái rõ ràng, đúng là cô gái trên bức ảnh.
Bên cạnh cô ấy là một gã đàn ông trông có vẻ rất bặm trợn, hắn hết gãi đầu rồi đi qua đi lại, nom dáng vẻ sốt ruột.
Trần Ký giơ tay ra hiệu "chờ đã", tất cả cảnh sát ở đây như nín thở nhưng vẫn thủ sẵn tư thế để tấn công bất cứ lúc nào khi có hiệu lệnh.
Kẻ kia phát điên lên và dậm chân không ngừng, trên sân bóng chỉ vang lên mỗi tiếng dậm chân của hắn.
Tô Cấm không biết rốt cuộc hắn muốn làm gì nên sợ đến mức co rúm cả người lại.
Hắn đi tới trước mặt cô ấy và ngồi xổm xuống, cố tỏ vẻ hung ác, nhe răng quát: "Sao mày lại không biết con bé kia đi đâu chứ! Sao mày lại không biết! Anh tao sẽ không vui đâu, nếu mày cứ như vậy anh trai tao sẽ không vui!"
"Hu hu hu…" Tô Cấm lắc đầu nguầy nguậy, muốn lùi về sau nhưng đã không còn đường lui nữa rồi.
Hắn tức giận rồi nện một đấm sầm một cái xuống sàn, vừa khóc vừa hét ôm lấy tay của mình.
"Đau quá đau quá!" Hắn gào rống lên.
Tô Cấm khóc thút thít.
So với những tên tội phạm thông thường, loại thần kinh có vấn đề, vô tổ chức này mới khiến người ta sợ hơn, vì chúng ta không thể nào biết giây tiếp theo hắn sẽ làm gì.
Hắn nhảy tới nhảy lui như một con khỉ, trong miệng không ngừng kêu: "Mẹ ơi, ba ơi, anh ơi, con đau… đau quá…"
Vẻ mặt của Trần Ký sa sầm, anh ta bất giác nhíu mi, khi ngước mắt lên thì bất gặp khuôn mặt của Triệu Liệt Húc.
Triệu Liệt Húc cùng hai cảnh sát khác vòng ra cửa sau sân bóng rổ. Đó là một ô cửa kính làm bằng thủy t1nh hoàn toàn trong suốt, phía trên có treo một sợi dây xích rất lớn. Vừa nhìn đã biết cánh cửa này đã bị đóng kín nhiều năm nên không thể nào mở ra từ tác động bên ngoài.
Hai bên cửa sau đều là cửa kính, cửa sổ khép hờ để một khe hở.
Triệu Liệt Húc gạt khóa của cửa kính một cách nhẹ nhàng làm nó mở ra. Cửa sổ khá chắc chắn, tuy dùng lực nhưng chỉ mới đẩy ra được nửa.
Một cơn gió lạnh ùa vào, hắn ta phát giác được bèn quay đầu lại. Triệu Liệt Húc lập tức thu tay rồi dán người lên bức tường sát đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!