Chuyển ngữ: Khu rừng đom đóm
Triệu Liệt Húc bóp trán rồi cười than thở, một lát sau mới nói: "Em đừng náo loạn nữa, nghe tôi một lần này thôi."
Dương Thanh Hà thở dài thườn thượt.
Người giây trước vừa từ chối cô bây giờ lại bảo cô nghe lời anh. Vẻ mặt Dương Thanh Hà lạnh lùng không muốn nói chuyện với anh nữa, nghĩ đến Tô Cấm, cô không có thời gian chọc tức anh, liếc nhìn anh rồi chạy nhanh lên lầu.
Triệu Liệt Húc một lần nữa dặn cô đừng chạy lung tung, vừa dứt lời thì anh nhận được cuộc gọi từ Trần Ký.
Nghe thấy giọng của anh, Trần Ký hỏi: "Cậu liên lạc được với chị dâu nhỏ rồi đúng không?"
Cô quản lý ký túc xá xen vào: "Phòng 307 tên là Dương Thanh Hà phải không?"
Triệu Liệt Húc xua xua tay với cô quản lý và gật đầu cảm ơn. Đi đến cửa ký túc xá và nói với Trần Ký: "Tôi vừa nhìn thấy cô ấy rồi, bây giờ đang ở ký túc xá."
Trần Ký: "Thật kỳ lạ, vì sao Tăng Quốc Phát đã nhắm Dương Thanh Hà làm mục tiêu tiếp theo của mình, cũng nhận ra rằng chúng ta đã nghi ngờ thì sao lại không có động tĩnh gì? Liệu anh ta có chạy trốn như Trương Hoành không? Nhưng bên kia gọi điện nói nhà của Tăng Quốc Phát chưa từng bị xáo trộn, chứng minh nhân dân và ví tiền đều ở trong ngăn kéo."
Triệu Liệt Húc nhìn ở cây phượng vĩ trước kí túc xá, hôm nay không có gió, cành lá đứng im không hề rung rinh.
"Bao lâu nữa thì các cậu đến?" Anh hỏi.
"Mười phút."
"Tôi sẽ đến văn phòng bảo vệ của trường giải thích tình hình trước -" Triệu Liệt Húc nói được nửa chừng thì thấy Dương Thanh Hà vội vàng chạy ra khỏi ký túc xá.
"Dương Thanh Hà!" Anh lạnh lùng gọi cô lại.
Dương Thanh Hà thở hổn hển, đôi môi tái nhợt và khô khốc.
Lúc mới vào phòng ngủ, trời đã tối mà đèn còn chưa bật nên không thể biết Tô Cấm có ở trong phòng không. Tô Cấm không thích giao tiếp với các bạn cùng lớp, gợn sóng duy nhất trong cuộc sống bình phẳng hiện tại chính là cậu bạn lớp trưởng. Nhưng Tô Cấm kể rằng cậu ta đã về quê rồi nên không thể nào lại chạy đi tìm cậu ta được, cũng không thể ở phòng nghỉ trong trường, vứt cặp chạy đi luôn như thế thì có thể đi đâu chứ?
Khuôn viên trường? Công viên sinh thái? Siêu thị?
Ban nãy ở ký túc xá, cô vừa sạc điện thoại di động vừa gọi cho Tô Cấm nhưng không gọi được, đi đến mấy chỗ đó sao lại không gọi được chứ.
Cô ấy nói cô ấy rất sợ, rốt cuộc là sợ điều gì?
Trong lòng Dương Thanh Hà dấy lên một cảm giác kỳ lạ không thể giải thích được.
Triệu Liệt Húc nhìn dáng vẻ cô như rắn mất đầu, mơ mơ màng màng choáng váng quay cuồng.
"Không phải đã nói với em không được rời khỏi ký túc xá sao? Em muốn làm cái gì? Muốn tìm cái gì chứ?"
Người đàn ông trước mặt càng thêm kỳ quái, đêm nay như thể có hai bộ mặt.
Dương Thanh Hà bình tĩnh lại, diễn đạt một cách bình tĩnh nhất có thể: "Tôi đi tìm bạn cùng phòng, sao lại không ra ngoài được? Tôi phạm pháp sao?"
Dứt lời cô toan đi song lại bị anh giữ chặt.
Triệu Liệt Húc biết cô gái này giận mình, nhưng bây giờ không phải lúc trút giận.
Hành tung của Tăng Quốc Phát vẫn chưa xác định được, cô là mục tiêu thứ ba nên không thể hành động thiếu suy nghĩ.
Triệu Liệt Húc im lặng trong vài giây, sắp xếp ngôn ngữ và trình bày ngắn gọn: "Em có biết vụ án nữ sinh bị khoét mắt không? Chúng tôi đã xác định được nghi phạm là công nhân vệ sinh trong trường em và đang tiến hành truy bắt. Người này cũng có liên quan đến xác chết trong khách sạn hôm trước. Mục tiêu đầu tiên của hắn ta là Quách Đình, thứ hai là Từ Ngọc Ngọc, nữ sinh bị khoét mắt và mục tiêu thứ ba là…"
Sống lưng Dương Thanh Hà lạnh ngắt, một dự cảm lặng lẽ chui vào lòng cô.
Cô nhìn anh chằm chằm và ngập ngừng hỏi: "Là em sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!