Chuyển ngữ: Khu rừng đom đóm
Trong trường có tổng cộng ba tòa nhà dạy tin học nằm ở hướng bắc, quay lưng về phía đồi. Đằng sau tòa nhà trồng rất nhiều cây ngô đồng rậm rạp nên trời tối mịt mùng, hiển nhiên chỗ này cũng không có điện. Lá cây ngô đồng khẽ rung rinh và đậu xuống bên chân Dương Thanh Hà, kèm theo trận gió lạnh ập vào người.
Thường vào mỗi tối cuối tuần, trong trường sẽ tổ chức hội họp vô cùng náo nhiệt. Nhưng khu vực này thì khác, nó vừa vắng vẻ vừa không có đèn đường, trên chiếc hàng rào cũ phủ đầy dây thường xuân. Nghe đồn ở đây từng có sinh viên tự tử nên buổi tối chẳng có ai tới đây đi dạo hoặc hẹn hò cả.
Chuyện tự tử này Dương Thanh Hà được nghe Tô Cấm kể khoảng hai ngày trước. Cô ấy bảo hành lang trong phòng tin học lúc nào cũng u ám lạnh lẽo, mùa hè không cần mở điều hòa cũng mát mẻ, sang giảng đường khác thì không thấy vậy.
Ngày thường Tô Cấm hay học ở tòa nhà nào nhỉ?
Dương Thanh Hà nhớ kĩ lại, hình như cô ấy đã nói s1 gì đó.
Cô đi xung quanh một vòng, trên hai bên vách tường in những ký hiệu màu vàng lồi lõm. Dương Thanh Hà bước vào cửa chính, những viên gạch lát nền hình vuông bị bung ra, từng bước chân nghe lộp cộp làm âm thanh nhỏ bé bị khuếch đại gấp ngàn lần.
Cửa của tòa s1 đang mở, hệt như cái hang động hình vuông đen sì.
Cạnh cổng chính là phòng giám sát. Cửa sổ vẫn còn đang mở, Dương Thanh Hà ngó đầu vào gọi thầy tuy nhiên không có ai đáp.
Bình thường ở đây luôn có thầy cô quản lý, có lẽ họ đã đi kiểm tra nguyên do mất điện rồi.
Dương Thanh Hà nhờ ánh trăng soi sáng để nhìn vị trí các tầng trên sơ đồ treo tường. Tầng một là phòng làm việc của thầy cô, còn từ tầng hai đến tầng bốn là phòng máy tính.
Dương Thanh Hà đi tìm từng tầng một, mỗi lần gọi tên Tô Cấm đều không thấy ai trả lời. Hành lang tối om và sâu hun hút, nguồn ánh sáng duy nhất là vầng trăng treo bên ngoài cửa sổ của hai phòng máy tính, lúc sáng lúc mờ.
Leo lên tới tầng thứ tư, Dương Thanh Hà hơi thở hổn hển, còn chưa kịp lấy lại sức đã nghe thấy tiếng lộc cộc ở cuối hành lang giống tiếng vật nào đó va chạm trên mặt đất, vừa ken két vang to vừa khiến người ta khó chịu.
Cô định vểnh tai nghe thì bất chợt tiếng động kia đã biến mất.
"Tô Cấm?"
Dương Thanh Hà lần lượt tìm kiếm dọc theo phòng máy tính.
Hàng dài máy tính với màn hình đen ngòm đứng ngay ngắn làm không khí vô cùng ớn lạnh.
Dương Thanh Hà đi ngang qua phòng máy tính s1403, vừa cất được hai bước thì chợt sửng sốt, nhanh chóng xoay người lại nhìn. Trên bàn máy tính ở vị trí thứ ba, hàng thứ hai có một chiếc ba lô ca rô nhỏ màu đỏ.
Đây là túi của Tô Cấm, bên trên còn treo móc chìa khóa hình cún con.
"Tô Cấm?" Dương Thanh Hà gọi thử song vẫn im ắng.
Cô chợt nhớ tới tiếng hít thở của Tô Cấm trong điện thoại.
Cậu ấy đã nhìn thấy ai?
Bình thường giữa thầy cô và sinh viên sao phải sợ hãi đến vậy?
Dương Thanh Hà không dám nghĩ nhiều, cầm túi xách của Tô Cấm lên rồi chạy thẳng về ký túc xá.
Cô nghĩ bụng, có lẽ Tô Cấm đã sợ đến mức bỏ chạy mà quên mang cả túi xách. Nói không chừng hiện giờ cô ấy đang run lẩy bẩy trong phòng ngủ.
…
Triệu Liệt Húc gọi suốt cả dọc đường mà chẳng thấy cô bắt máy.
Anh hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh lại.
Dương Thanh Hà rời khỏi nhà anh gần một tiếng đồng hồ, đủ thời gian để cô về tới trường. Ở đất này, cô chẳng có mối quan hệ nào vậy nên không còn nghi ngờ gì nữa, sau khi cô đi chắc chắn đã về trường.
Nếu Tăng Quốc Phát đang nhắm vào cô, hắn sẽ thực hiện cách tiếp cận nào?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!