Chương 22: Làm người yêu em nhé

Từ sau lần gặp ấy, cô chạy theo anh suốt, chẳng biết vô tình hay cố ý dụ dỗ anh.

Ban đầu Triệu Liệt Húc không bận tâm lắm, chỉ cho rằng tính cách cô vốn có chút nghịch ngợm nên luôn coi đó là cô tìm thú vui lúc rảnh rỗi.

Có điều nhiều lần như vậy, làm gì có người nào không nhận ra, ngay cả bọn Trần Ký còn nhìn ra được chứ đừng nói gì tới Triệu Liệt Húc, vì tình cảm đôi lứa là thứ có thể hiểu được mà chẳng cần nói thành lời.

Từng hành động, từng cái nhăn mày cho đến nụ cười của Dương Thanh Hà đều thể hiện rằng mình có tình ý với anh.

Nhưng rốt cuộc cô muốn gì ở anh?

Cửa sổ đang mở, gió lạnh từ ban công chậm rãi ùa vào, thổi tung một góc rèm cửa màu đen.

Dương Thanh Hà nhướng mày, nói: "Đội trưởng Triệu vừa đẹp trai lại nhiều tiền, có công việc ổn định, tính tình tốt nên người có ý với anh chắc không chỉ có mình em. Nếu anh tham gia một chương trình hẹn hò, chắc chắn sẽ được nhiều người tranh vì anh là hình mẫu điển hình của người đàn ông thành đạt và chuẩn ông chồng quốc dân."

Tóm lại là rất thích hợp.

Triệu Liệt Húc cong môi, không ngờ hình tượng của mình trong lòng cô lại tốt đến thế.

Dương Thanh Hà nói tiếp: "Anh xem, điều kiện của anh tốt như vậy, nhưng ba mươi tuổi rồi mà vẫn chưa nghiêm túc quen ai khiến dì cả ngày bận lòng chuyện kết hôn. Em chắc chắn nguyên nhân là do anh. Anh quá bận rộn với công việc, nghỉ ngơi thất thường, chỉ chuyên tâm vào vụ án mà bỏ mặc bạn gái thì có mấy ai chịu được. Nhưng em thì khác."

Triệu Liệt Húc từ từ đứng thẳng người dậy, giọng nói trầm ấm chứa ý cười, "Sao em lại không giống họ?"

"Em à…" Dương Thanh Hà kéo dài âm cuối, "Em có thể chấp nhận mọi thứ của anh."

Cho dù Triệu Liệt Húc không về nhà nửa năm, cô vẫn sẽ đợi. Cho dù anh chẳng còn gì trong tay, cô vẫn sẽ yêu anh. Cho dù anh mất tay chân trong biển lửa, cô vẫn luôn ở bên anh.

Chỉ cần là anh thì sao cũng được.

Triệu Liệt Húc thôi cười, ánh mắt trở nên nghiêm túc, "Vậy lỡ có ngày tôi chết thì sao?"

"Em chấp nhận được." Dương Thanh Hà chỉ nói nửa câu, cuối cùng không nói nốt câu cuối "em sẽ đi theo anh".

Triệu Liệt Húc chăm chú nhìn cô.

Dương Thanh Hà: "Vậy nên… Đội trưởng Triệu có thể cho em một cơ hội không?"

"Cơ hội gì?"

Anh lại giả vờ không biết.

Dương Thanh Hà hắng giọng: "Làm người yêu của em."

Hôm nay cô mặc chiếc áo thun lưng cao phối với quần đùi trắng, khi đứng thẳng lưng lộ ra vòng eo thon thả, duyên dáng.

Lúc nói chuyện, đôi mắt cô sáng ngời khiến lòng người rung động.

Yết hầu của Triệu Liệt Húc lăn lăn, anh dời mắt nhìn bức tranh, hỏi lảng sang chuyện khác: "Em có biết ý nghĩa bức tranh của mình không?"

Dương Thanh Hà xé phần giấy kraft còn lại, phơi bày toàn bộ bức tranh.

Cô bảo: "Từ trước đến giờ em luôn biết mình muốn gì."

Triệu Liệt Húc: "Em thích tôi vì điều gì ngoại trừ những điều kiện ban nãy?"

"Thích một người không cần phải có lý do."

Anh ngồi lên ghế sô pha, "Dương Thanh Hà, đó không phải thích mà chỉ là em đang cảm kích tôi thôi."

Người trong tranh đang đón hoàng hôn, đắm mình trong ánh sáng. Đây không phải là tình yêu mà là lòng biết ơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!