Chương 21: (Vô Đề)

Chủ nhân của chiếc xe ba bánh chạy bằng điện tên là Tăng Quốc Phát, 48 tuổi, là người gốc Hoài Thành.

Lúc Triệu Liệt Húc dẫn người đến, Tăng Quốc Phát đang ngồi trên một chiếc xe đạp cũ nát, loạng chọang đạp từ bên ngoài vào.

Hắn sống trong một ngôi nhà gạch đỏ, cái gọi là sân cũng chỉ dùng vài viên gạch vỡ xây thành hàng rào. Trong sân có một cây dương hòe cao chót vót, gần như che hết cả mái nhà.

Tăng Quốc Phát thấy cảnh sát, xe đạp đang tiến lên lập tức lùi lại một chút, thấy họ không làm gì, hắn mới từ từ thẳng lưng.

"Tìm thấy chiếc xe ba bánh bị mất của tôi rồi sao?" Tăng Quốc Phát hỏi.

Vừa lên tiếng chẳng khác nào con dao chặt đứt mọi manh mối.

Hai tay Triệu Liệt Húc bỏ trong túi, tiến lên phía trước. Trời chiều ngả bóng về phía Tây, kéo bóng anh dài như vô tận.

Anh hỏi: "Bác bị mất một chiếc xe ba bánh điện màu đỏ?"

"Vâng, đúng vậy." Tăng Quốc Phát gật đầu liên tục.

"Mất từ khi nào?"

"Đã được một tháng nhưng dù sao thì mọi người cũng đã tìm được rồi."

Vẻ mặt Triệu Liệt Húc bình tĩnh nhìn hắn, hỏi ngược lại: "Từ 7 giờ tối ngày 29/8 đến 6 giờ rạng sáng ngày 30/8, bác ở đâu?"

"29 à, để tôi nhớ lại đã." Tăng Quốc Phát để xe đạp dựa vào tường: "Tối hôm đó, ông Lưu ở nhà bên cạnh nấu lẩu. Tôi uống rượu cùng ông ấy, khoảng chừng 11 giờ về nằm ngủ, buổi sáng thức dậy là đi làm luôn."

Mặt mày của Tăng Quốc Phát xanh xao, vàng vọt. Hai bên tóc mai lấm tấm sợi bạc, da mặt đầy dầu, hốc mắt trũng sâu. Khi nói chuyện, tròng mắt cứ đảo liên tục.

Trần Ký và Tiểu Trương mang theo cuốn sổ nhỏ sang nhà bên cạnh.

Triệu Liệt Húc: "Chúng tôi có thể vào nhà ngồi được không?"

"À, được được."

Tăng Quốc Phát lục lọi một hồi mới tìm thấy chìa khóa cửa trong túi quần, hai mắt liếc nhìn viên cảnh sát đứng bên cạnh rồi vặn khóa mở cửa.

Căn nhà rộng khoảng bốn mươi mét vuông, mặt tường bên trong không sơn, trước đó có một trận mưa lớn, trong góc nhà vẫn còn mùi ẩm mốc.

Mọi thứ trong phòng đều có thể nhìn thấy hết không sót gì, một cái giường, một cái bàn, bếp ga dựa vào tường ở hướng đông.

Tăng Quốc Phát: "Chỗ tôi hơi lộn xộn, các anh ngồi ở đây đi." Hắn dời băng ghế dài lại gần.

Triệu Liệt Húc thuận thế ngồi xuống: "Bác đang làm việc ở đâu?"

Tăng Quốc Phát quay lưng lại đi đun nước: "Tôi làm lao công cho trường học."

Triệu Liệt Húc nhướng mắt: "Trường nào vậy?"

Tăng Quốc Phát thở dài: "Không biết các viên cảnh sát ở đây có biết về vụ án giết người gây ồn ào vừa qua không? Vụ mà hai nữ sinh viên đại học Trung Tế chết đấy. Tôi ở trong đó đổ rác và lượm một vài chai lọ."

Tưởng Bình và Triệu Liệt Húc nhìn nhau, anh tiếp tục ghi chép.

Triệu Liệt Húc nhìn quanh căn phòng một lượt và dừng lại trên tấm ảnh cưới đặt trên đầu giường, to khoảng bằng lòng bàn tay, thẳng đứng bên cạnh gạt tàn.

Sống lưng Tăng Quốc Phát cứng đờ nhìn về phía Triệu Liệt Húc, bỗng dưng cả người như quả bóng cao su, lộ ra vẻ tức giận và than thở: "Vợ tôi đã bỏ đi từ hơn 20 năm về trước. Bà ấy chán tôi không có tiền nên đã bỏ đi."

Tưởng Bình: "Vậy thì bác si tình thật, đến giờ mà vẫn còn đặt hình vợ ở đây."

Tăng Quốc Phát: "Nhưng hai chúng tôi chưa làm thủ tục ly hôn. Dù cô ấy có chạy trốn xa đến mấy, cô ấy vẫn là vợ tôi. Đó là bức ảnh duy nhất chúng tôi chụp chung. Khi tôi nhớ đến cô ấy thì sẽ ngắm nó, tôi luôn cảm giác rằng cô ấy còn ở bên cạnh tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!