Chương 20: Nếu anh chết trên chiến tuyến, em sẽ chết vì tình

Đầu tháng chín, sinh viên chính thức bắt đầu đi học lại, bầu không khí sôi sục dần bị tiếng chuông thay thế mất.

Mấy ngày nay Tô Cấm y như người mất hồn, Dương Thanh Hà biết cô ấy hoảng sợ tuy nhiên cô phát hiện hình như mình không biết an ủi người khác.

Hồi còn ở Mỹ, lúc Chu Kỳ Hạo chừng mười tuổi, trường tiểu học có tổ chức một cuộc thi vẽ. Trên phương diện này cậu cũng có chút năng khiếu, giáo viên dạy mỹ thuật còn chọn cậu để tham gia cuộc thi, đồng thời có cả con gái của bà là bạn cùng lớp với cậu cũng góp mặt.

Chu Kỳ Hạo về nhà, hào hứng đem chuyện này kể cho cô nghe, hơn nữa còn vỗ ngực tự tin mình có thể giành được giải nhất.

Lúc ấy Dương Thanh Hà đã có chút danh tiếng trong hội vẽ tranh sơn dầu của thanh thiếu niên, cô không ngờ đứa em không cùng huyết thống với mình cũng có năng khiếu hội họa. Sự liên kết và giống nhau đến khó hiểu làm cô bối rối, và dường như có thứ gì đó đang dần tan chảy.

Trong mắt cô Chu Kỳ Hạo là một đứa em trai rất thông minh, thế nên khi ấy cô đã nói rằng: "Chị thấy chuyện em giành được giải nhất là chuyện đương nhiên."

Chu Kỳ Hạo nhào tới ôm chầm lấy cô.

Dương Thanh Hà vỗ về cậu nhóc.

Ở cái nhà này, có lẽ không một ai quan tâm đến thành tích và giải thưởng của cậu.

Ngày hôm sau khi trời nhá nhem tối, Chu Kỳ Hạo trở về lúc hoàng hôn chỉ còn sót lại tia nắng vàng mỏng manh. Cậu bé bước qua ánh chiều tà, thất tha thất thểu vào căn biệt thự nhà họ Chu.

Trong nhà không có ai, chỉ có mình Dương Thanh Hà đang ngồi đọc sách trên xích đu ở trong sân, vừa đu vài cái bỗng ngừng lại.

Chu Kỳ Hạo đứng trước mặt cô, nói: "Chị ơi, hình như em bị lừa rồi."

Thật ra chuyện là thế này: Trước giờ thi, cô giáo đã gọi cậu vào văn phòng, hỏi cậu định vẽ gì vào bài thi. Chu Kỳ Hạo vẫn chưa nghĩ ra nên chỉ biết lắc đầu. Cô giáo bèn lấy một quyển giáo khoa mỹ thuật và lật mấy trang sách, cuối cùng dừng lại ở trang có một bức tranh được vẽ bằng bút sáp rất đơn giản, cô hỏi cậu cảm thấy bức tranh này thế nào?

Thấy cô giáo hiếm khi quan tâm đến mình, cậu bảo lúc đó cậu thấy rất vui nên đã gật đầu đồng ý ngay tắp lự.

Cậu nghĩ chắc chắn cô giáo muốn tốt cho mình.

Lúc đó con gái bà cũng có ở đấy, bà ấy để con gái mình vẽ một bức tranh khá khó trong bộ phim hoạt hình sư tử con.

Cậu đã nhận ra ngay có gì đó không ổn nhưng vẫn chọn tin tưởng cô giáo. Lúc thi cứ đắn đo mãi, cuối cùng quyết định vẽ bức tranh kia bằng bút màu sáp.

Trên đường về, cậu càng nghĩ càng thấy lạ.

Dương Thanh Hà nghe xong chỉ xoa đầu cậu, có lẽ cậu vẫn chưa đủ khôn ngoan hoặc do cậu quá đơn giản.

Cô không thể trách thằng bé được, cũng không thể chỉ trích cô giáo ngay trước mặt em trai, tuy vậy cũng không nói được câu nào để an ủi nó.

Mấy ngày sau, kết quả cuộc thi được công bố, Chu Kỳ Hạo về đến nhà buồn bực chẳng nói chẳng rằng.

Dương Thanh Hà cùng xem Tom và Jerry với cậu mấy tiếng đồng hồ, ăn ba tô khoai tây chiên to bự.

Cậu bé ngây thơ cuối cùng cũng mở lời.

Cậu nói: "Hôm nay công bố danh sách đoạt giải, đọc tới tên con cô, lúc đó nó đứng cạnh em còn cố ý giả vờ nói sao không có Chu Kỳ Hạo nhỉ, chuyện này thật vô lý. Dĩ nhiên không thể có rồi, bức vẽ đơn giản như vậy, không đạt đủ tiêu chuẩn sao có thể đoạt giải chứ."

Dương Thanh Hà: "Xem ra nền giáo dục của nước Mỹ cũng chỉ được đến thế. Cứ coi đây là một bài học đi, được không?"

Chu Kỳ Hạo vò đầu bứt tóc, một hồi lâu sau mới giận dỗi nói: "Chị, chị có thể an ủi người ta không?"

Dương Thanh Hà: "Không thể."

Đây là lần đầu tiên cô thực sự muốn an ủi một ai đó khỏi những áp lực về tinh thần.

Từ trước đến nay cô đều trốn tránh quá khứ, không ai hiểu cô mà cô cũng không giải thích với bất cứ ai.

Tô Cấm nơm nớp lo sợ dáng vẻ như xác chết của mình làm ảnh hưởng tới người khác. Dương Thanh Hà cảm giác mình như đang trong một bộ phim, cánh tay ấy vươn ra nhưng không dám chạm vào rồi lại rụt tay về.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!