Triệu Liệt Húc ở lại đồn cảnh sát cả đêm, Trần Ký tới thì ngạc nhiên lắm vì anh đến sớm như vậy.
Triệu Liệt Húc nhướng mày, nhận ra trời đã hửng sáng.
Chiếc gạt tàn trên bàn đầy hự tàn thuốc, anh nhấp một hớp trà đặc, song vẫn chưa tìm ra manh mối.
Nhìn đôi mắt đỏ ngầu của anh, Trần Ký nhắc nhở: "Già rồi đừng thức đêm."
Triệu Liệt Húc dựa lưng vào ghế văn phòng, hai mắt nhắm nghiền, cằm lún phún râu.
Trần Ký tựa vào trước bàn làm việc, ngáp ngắn ngáp dài, nước mắt không kìm được trào ra.
Triệu Liệt Húc nghe thấy anh ta ngáp mấy cái, nhắm mắt lại cười: "Không phải cậu đi về ngủ sao? Sao vẫn buồn ngủ thế?"
"Ngủ? Ngủ cái gì chứ."
Đêm qua Trần Ký gần như không chợp mắt tí nào, cơn thèm ăn của phụ nữ mang thai không cản được, còn nhiễu sự lăn lộn đến 5h sáng mới ngủ. 7h đồng hồ báo thức kêu, anh ta dậy đi làm, vợ lại chê ồn ào, đạp cho anh ta một cái vào mông.
Triệu Liệt Húc: "Mới thức một đêm đã mệt như vậy à?"
"Già rồi, yếu quá."
Lúc mới vào nghề, họ chỉ giải quyết những vụ án nhỏ, nhưng công việc về sau ngày càng rắc rối, họp hành, báo cáo có thể viết hết cả ngày, song vì lòng nhiệt huyết nên không biết mệt mỏi. Gặp phải một vụ án lừa đảo, vài ngày liên tục thức trắng, trợn mắt cắn răng vẫn có thể trụ được, xong việc chỉ cần ngủ một ngày lại tinh thần phấn chấn.
Bây giờ mới chỉ thức cả đêm nhưng mắt đã nhức mỏi, hai bên thái dương giật giật, đầu như muốn nổ tung.
Triệu Liệt Húc: "Bình thường cậu phải tập luyện nhiều hơn."
Khi còn học trong học viện cảnh sát, mọi người trong ký túc xá ai nấy đều cơ bắp vạm vỡ, nhưng từ khi đi làm hầu, hết họ đều trở nên béo phệ.
Sinh hoạt và chế độ ăn uống không điều độ, có thời gian thì ngủ bù, chỉ nửa năm bụng đã ngấn mỡ.
Ở điểm này, Trần Ký thực sự ngưỡng mộ Triệu Liệt Húc.
Đôi khi thư giãn sau buổi hội họp và ăn cơm, hỏi anh đang ở đâu, Triệu Liệt Húc nói rằng mình đang ở phòng tập thể hình. Mùa đông ai đi làm đều co ro, nhưng anh đến thì lại rất sảng khoái, có lần hỏi thì anh đáp chạy bộ đến.
Họ đều nói rằng làm cảnh sát hình sự, ngoài bốn mươi tuổi thì bụng bia, rụng tóc, mắc nhiều bệnh đường ruột.
Hãy nhìn ông chú cảnh sát già trong sảnh đi, quả thật không sai chút nào.
Trần Ký cúi người vỗ vai Triệu Liệt Húc: "Cậu cứ tập thể dục đi, dù sao cậu cũng là đóa hoa của đồn cảnh sát chúng ta, là mặt tiền mà."
Lần trước cấp trên yêu cầu làm khẩu hiệu quảng cáo gì đó, hình ảnh trên biểu ngữ chính là Triệu Liệt Húc đang cúi chào, đặt một tấm lớn ở đại sảnh. Các cô gái trông thấy đều che miệng cười bẽn lẽn, còn có người dùng điện thoại chụp trộm.
Kể từ đó, anh được phong là đóa hoa của đội cảnh sát hình sự.
Triệu Liệt Húc nhìn thoáng qua thời gian dưới máy tính, cầm điện thoại định ra ngoài.
Trần Ký: "Về hả?"
"Ra ngoài mua đồ ăn sáng."
"Liều mạng thế cơ à?"
…
Mười giờ sáng có một cuộc họp.
Bảng trắng di động chi chít những dòng chữ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!