Chương 18: Đúng như dự đoán

Công viên ở ngoại ô phía Tây và Đại học Trung Tế cách nhau hai trạm tàu điện ngầm, hướng Tây là đường cao tốc. Công viên ở đây mới được xây dựng vào năm ngoái, công trình xung quanh chưa hoàn thiện nhưng vẫn có những địa điểm tham quan đặc biệt. Thường vào các dịp lễ, ngày nghỉ, lượng khách đến đây khá đông đúc.

Tuy nhiên đến sẩm tối, chốn này cực kì vắng vẻ, cả công viên trông như một khu rừng nguyên sinh chìm trong biển nước, chẳng ai thèm đoái hoài đến nó.

Phía Tây công viên có khu ngắm thực vật, sau khúc sông quanh co là một hòn núi nhỏ, cao khoảng bốn tầng lầu, có cầu thang gỗ đi từ dưới đi lên.

Nơi đây lác đác vài ánh đèn đường, dưới chân là sỏi đá gập ghềnh, đi không cẩn thận sẽ dễ ngã.

Triệu Liệt Húc lái xe đến đây mất nửa tiếng.

Khi đèn xe cảnh sát thắp sáng khắp đỉnh núi cũng là lúc toàn bộ công viên bị phong tỏa, có điều do trời đã tối nên không có đám đông vây xem.

"Đội trưởng Triệu."

"Ừm."

Tiểu Trương dẫn anh lên cầu thang.

Hai bên cầu thang trang trí hàng hoa đỏ rực, trải dài khắp lối, nếu ai nhìn kỹ sẽ phát hiện nguyên khu đồi này đều trồng loài hoa đó.

Một số cảnh sát canh gác bên ngoài khu vực phong tỏa, Trần Ký đang đợi người chụp ảnh đến để thu thập bằng chứng.

Triệu Liệt Húc chui qua dải ngăn cách, cầm lấy đôi bao tay mà Tiểu Trương đưa cho. Lúc trông thấy thi thể, động tác anh chậm lại.

Thi thể nằm giữa những bông hoa đỏ thắm, khi gió đến thổi bay những cánh hoa, thi thoảng chúng đáp qua cái xác.

Nạn nhân mặc váy hoa màu xanh, hai tay đặt ngay ngắn trên bụng, ở đùi xuất hiện nhiều vết bầm tím, phần thân dưới vẫn còn nguyên vẹn. Điểm khiến người ta kinh hãi nhất chính là trên mặt cô, hai mắt bị khoét sâu chỉ còn chỏng chơ hốc mắt, máu me be bét, ruồi nhặng bâu quanh.

Máu từ trong hốc chảy ra thấm đẫm khuôn mặt, đầu tóc tanh tưởi vì nhuốm máu.

Triệu Liệt Húc vén váy lên xem thử.

Nạn nhân không mặt quần lót, thân dưới sưng tấy kèm theo dịch trắng không xác định được, có khả năng đã bị xâm hại tình dục.

Trần Ký nói: "Theo mô tả mà cha mẹ Từ Ngọc Ngọc cung cấp, phán đoán sơ bộ cho thấy người chết là Từ Ngọc Ngọc."

Triệu Liệt Húc ngồi xổm xuống, quét mắt một lượt nhìn qua thi thể, "Cậu cầm một cái đèn pin tới đây."

Chiếc váy xanh này mới đầu nhìn chỉnh tề, nhưng khi bị ánh sáng chiếu vào là lập tức để lộ ra manh mối.

Tuy trông nó hoàn chỉnh, nhưng thực tế đã bị rách nhiều chỗ, có điều đã được ai đó khâu lại bằng kim và chỉ màu xanh.

Trần Ký khom lưng, "Khâu khéo thật."

Triệu Liệt Húc nhìn kỹ thi thể từ đầu đến cuối, hỏi: "Ai đã phát hiện ra nạn nhân?"

Trần Ký chỉ tay về phía cặp đôi đang run nhu cầy sấy bên cạnh, "Là hai người đó, họ đang đi hẹn hò với nhau, thấy khu này vắng người nên ngồi lên tảng đá lớn đằng kia, tuy nhiên chẳng mấy chốc họ đã nghe thấy tiếng vo ve của đám ruồi. Họ lấy làm lạ bèn cầm điện thoại soi thì phát hiện ra nạn nhân. Hai người này đều mới đôi mươi, chắc hãi hùng lắm."

Triệu Liệt Húc quay đầu lại nhìn, đoạn đứng dậy và phân phó: "Trước tiên cậu hãy đưa họ đi làm biên bản, làm xong thì cho họ về nghỉ ngơi."

"Được."

Triệu Liệt Húc bước tới bên cạnh, nhìn nơi nơi ngập sắc đỏ tựa như máu.

"Đây là hoa gì vậy?" Anh hỏi.

Trần Ký: "Cậu không biết đây là hoa bỉ ngạn sao? Từ tháng bảy đến tháng chín là mùa hoa nở. Nghe nói công viên này từng là nghĩa trang, mà tương truyền loài hoa này chỉ mọc ven mộ, kỳ lạ thật đấy."

Triệu Liệt Húc hái một đóa hoa, đặt lên mũi ngửi, song chẳng có mùi gì đặc biệt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!