Chương 16: Yêu kiều thướt tha

Trương Uẩn dõi theo ánh mắt của anh, quay đầu lại thì chạm phải Dương Thanh Hà.

Đập vào mắt là khuôn mặt căng tràn sức sống của cô gái, vốn ngũ quan đã đẹp, nay điểm tô chút son phấn càng thêm cuốn hút vạn phần. Huống chi cô còn có gia cảnh tốt, theo học tại ngôi trường danh giá, cả người cô toát ra phong thái không ai sánh bằng, sự tự tin và chững chạc ấy tỏa ra từ sâu bên trong tâm hồn.

Lần đầu tiên Trương Uẩn thấy cô cũng rất kinh ngạc, một người phụ nữ đã 27-28 như cô ấy rõ ràng cũng từng trải và dày kinh nghiệm, song khí thế lại kém một cô gái chỉ mới hai mươi tuổi đầu.

Dương Thanh Hà đến trước bức tranh, đứng bên trái Triệu Liệt Húc, cô hơi chúi người, mắt đảo quanh Trương Uẩn và Triệu Liệt Húc, hỏi: "Hôm nay cô Trương cũng giải thích với mọi người như vậy sao ạ?"

Trương Uẩn khẽ hả, vừa nhìn Triệu Liệt Húc vừa hấp tấp giải thích: "Đây chỉ là cách lý giải của cá nhân cô, cô thường giới thiệu vậy cho khách tham quan trước khi kể, vì em không cho cô bức tranh này ——"

"Em thấy cô Trương phân tích rất tốt, hợp logic ạ."

Trương Uẩn ngại ngùng cười.

Dương Thanh Hà liếc Triệu Liệt Húc, ra vẻ bây giờ mới trông thấy anh, vờ kinh ngạc nói: "Đây là… Bạn trai của cô ạ?"

Trương Uẩn đỏ mặt, "Không phải đâu…" Giọng cô nàng nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Triệu Liệt Húc hạ mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt cô. Cô nhóc cười có chút xấu xa.

Dương Thanh Hà: "Ồ, em cứ thấy vị này nhìn quen quen, hình như đã từng gặp ở đâu rồi thì phải?"

Triệu Liệt Húc khẽ nhếch mép, "Thế à?"

Trương Uẩn giới thiệu: "Anh ấy là đội trưởng của đội cảnh sát ở Hoài Thành, anh Triệu."

"Ồ… Thì là chú cảnh sát….. Chào chú, cháu tên là Dương Thanh Hà."

Cô vươn tay ra, mười ngón tay trắng nõn như hạt ngọc trai.

"Triệu Liệt Húc." Triệu Liệt Húc rất phối hợp, bắt tay cô.

Chợt lòng bàn tay khẽ ngứa.

Cô nhóc này đang chơi xấu, ngón trỏ cào nhẹ vào lòng bàn tay anh, ấy thế mà trên mặt cô thì vẫn giữ nụ cười khách sáo.

Triệu Liệt Húc nhìn cô từ trên cao xuống, anh khẽ cười, không vạch trần trò mèo của cô.

Dương Thanh Hà: "Thảo nào em cứ trông rất quen, hình như trước đây từng thấy ở trên báo."

Trương Uẩn: "Đội trưởng Triệu tuổi trẻ tài cao, từng phá được rất nhiều vụ án lớn."

Dương Thanh Hà chắp hai tay sau lưng, "Vậy đúng rồi, nghe danh đã lâu, quả thật là tuổi trẻ tài cao. Đội trưởng Triệu kết hôn chưa ạ?"

Triệu Liệt Húc: "Vẫn chưa."

Dương Thanh Hà mở to mắt, vẻ ngạc nhiên lắm, "Thế chắc là bạn gái rồi chứ ạ?"

"Chưa có."

Triệu Liệt Húc tỉnh bơ nhìn cô, đôi môi mỏng khẽ nhếch.

Hai câu này làm Trương Uẩn lập tức nhận ra có điều gì đó không ổn, nhưng cô ấy không rõ bất thường chỗ nào, chỉ biết là trực giác của phụ nữ mách bảo.

Trương Uẩn còn tưởng Dương Thanh Hà định hỏi tiếp, toan cất lời ngăn lại thì không ngờ cô đã đổi chủ đề trước.

Dương Thanh Hà: "Đội trưởng Triệu nghĩ sao về bức tranh này?"

Kiếm Lai Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp Vưu Vật

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!