Triệu Liệt Húc và Trần Ký gọi hai món ở một nhà hàng nhỏ gần đó, lúc đang tính tiền chợt nhận được điện thoại từ Cố Dung.
Bà hỏi qua về vụ án, dặn dò đôi câu, cuối cùng làm như lơ đễnh nhắc: "Thanh Hà tổ chức triển lãm tranh trên phố Quan Sơn, quy mô khá lớn, gần đó lại không an toàn. Nếu con không bận thì đi xem thử, con bé… cũng không thể lại bị… Ôi, chắc chắn sẽ tổ chức đến đêm muộn, con đến đón nó về, để ý con bé một chút cho mẹ yên tâm."
Triệu Liệt Húc nhận tiền thừa rồi ra ngoài cùng Trần Ký.
"Vâng, con sẽ đi."
Cố Dung à lên rồi nói: "Con bé ở đây một thân một mình, không quen ai cả. Chẳng phải dạo này con hay đến khu vực gần đó sao? Nếu con bé có việc, con hãy giúp nó một tay."
Triệu Liệt Húc mỉm cười, không đáp.
Rõ ràng bà và cô cùng học và làm tại một trường, hẳn phải là bà tiện chăm sóc cô hơn mới phải.
Cố Dung: "Con nói xem, những chuyện thế này cứ liên tiếp xảy ra, mẹ lo lắm. Dù gì thi thể ấy là tìm thấy trong phòng do Thanh Hà đặt trước. Con bé là con gái chân yếu tay mềm, chắc chắn là rất sợ hãi."
Triệu Liệt Húc: "Con biết rồi, con phải lái xe đây, con cúp máy trước, lát nữa ta nói chuyện sau."
"Mẹ biết rồi."
"Vâng."
Trần Ký mở cửa xe và ngồi vào, thuận miệng hỏi: "Sao tôi lại nghe thấy tiếng phụ nữ… E là… Dì lại tìm đối tượng cho cậu à?"
"Không phải vậy."
"À, nói thế tôi mới nhớ ra, cậu có còn số liên lạc với cô gái do phó phòng Lưu giới thiệu trước đây không?"
Triệu Liệt Húc khởi động xe: "Không."
"Nghe nói cô gái đó rất thích cậu, cũng xem là duyên số mà giữa chừng bị chị dâu của chúng ta cắt đứt mất tiêu."
"Cậu gọi chị dâu lưu loát nhỉ?"
"Đúng rồi đấy! Chị dâu nhỏ, chị dâu nhỏ, chị dâu nhỏ."
Triệu Liệt Húc nhếch mép, đạp chân ga phóng như bay, để lại bụi bay mù mịt trên đường.
Khi đi ngang qua mấy cửa hàng hoa, Trần Ký chợt vỗ mạnh đùi: "Cậu đã chuẩn bị quà gì cho chị dâu nhỏ chưa?"
"Rồi."
"Người ta mời cậu đi xem triển lãm tranh. Mấy thiệp mời kiểu này chỉ dành cho những nơi cao cấp. Cậu không mua chút hoa tươi gì sao?"
Triệu Liệt Húc: "Đã đặt trước rồi."
"Hả, cái gì?"
"Đã đặt một lẵng hoa để tặng rồi."
Trần Ký: "Ối giời ơi, chỉ có thể là đội trưởng Triệu, khá lắm."
Mấy năm trước, anh đã từng theo Triệu Thế Khang tham gia vài buổi đấu giá và triển lãm, đây cũng coi như một phép lễ nghi cơ bản.
Nếu nhất định phải nói có hàm ý gì khác, anh thật sự mừng cho cô từ tận đáy lòng.
Trần Ký nhắn tin với vợ một lúc, bỗng bàng quang căng lên, chỉ vào quán KFC trước mặt nói: "Dừng xe lại một chút, tôi vào nhà vệ sinh cái đã, vừa rồi tôi uống nhiều quá."
Xe vừa đỗ, Trần Ký đã lao nhanh như chớp, biến mất không thấy tăm hơi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!