Chương 12: Dì bảo em cố theo đuổi anh

Triệu Liệt Húc giật mình.

Khi cô cười có má lúm đồng tiền, đem lại cảm giác tựa tia nắng chiếu xuống dòng sông xanh.

Anh hơi dịch mắt xuống dưới…

Dương Thanh Hà cúi người, cổ áo trễ xuống, dưới mặt dây chuyền là rãnh núi ẩn hiện, làn da mịn màng nhìn không sót bất cứ thứ gì.

Là màu lam nhạt.

Triệu Liệt Húc không nhìn nữa, đóng cửa kính rồi xuống xe.

"Sao em lại tới đây?"

Dương Thanh Hà: "Sáng nay em có nói buổi tối em sẽ tới chỗ anh mà, anh hay quên thật nhỉ."

Triệu Liệt Húc nắm tay rồi đút vào túi quần, đôi mày cau chặt, cô nhắc anh mới nhớ lại tin nhắn lúc sáng.

Dương Thanh Hà chỉ liếc mắt cũng nhận ra ra hôm nay anh hơi khác thường, cô cũng đã nghe qua chuyện phát hiện mắt người ở gần trường.

Đầu tiên là Quách Đình, sau đó lại xuất hiện chuyện bị móc mắt, ở trường cũng đang náo loạn vì hai vụ việc này, chỉ cần ra ngoài dạo vài vòng sẽ thấy hầu hết mọi người đều đang bàn tán về nó.

Dương Thanh Hà: "Vụ đó rất nghiêm trọng sao?"

Cô chớp mắt, đôi mắt tỏa sáng, giọng hóa mềm mại, cô hỏi với vẻ nghiêm túc.

Nghiêm trọng hay không là điều không ai có thể định nghĩa được.

Giữa hai hàng lông mày của Triệu Liệt Húc dần giãn ra, mắt nhìn nửa điếu thuốc hãy còn cháy trên tay cô.

Triệu Liệt Húc không trả lời, lại đè thấp giọng hỏi: "Em biết hút thuốc?"

Dương Thanh Hà gẩy tàn thuốc, ánh lửa ở đầu điếu thuốc sáng rực, mùi thuốc lá nhàn nhạt quanh quẩn bên hai người.

"Anh không thích à?"

"Em mới mấy tuổi đầu."

Dương Thanh Hà: "Hai mươi rồi ạ."

Triệu Liệt Húc duỗi tay lấy điếu thuốc từ tay cô, dập tắt, "Em hút từ khi nào?"

"Sau khi đủ tuổi trưởng thành."

"Hai năm rồi?"

"Dạ." Cô thẳng thắn thừa nhận.

Hoàng hôn đã tắt, ánh đèn lác đác như những chiếc đèn trời phiêu du nơi khung trời, bóng tối bao phủ màn đêm và ánh sáng le lói.

Những tán cây ngô đồng xen kẽ nhau che mất đi ánh sáng, chỉ còn vỏn vẹn mấy mét góc đường được đèn đường chiếu tới. Trong bóng đêm, hình bóng của cô cũng trở nên mơ hồ.

Anh nhìn cô chăm chú, ánh mắt sâu thăm thẳm.

"Anh đang đau lòng vì em à?" Cô hỏi.

Triệu Liệt Húc không nói.

Cô cúi đầu, bật cười, "Anh không thích thì sau này em không hút nữa, cũng không phải chuyện gì to tát."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!