Chương 11: Bạn trai của tớ

Hôm sau, cục cảnh sát nhận được yêu cầu giúp đỡ từ cảnh sát Vân Châu, tin báo có một tên tội phạm bỏ trốn gần hai năm đã lẩn trốn tới Hoài Thành.

Vào năm 2016, tên này đã lừa đảo và chiếm đoạt hơn hai trăm nghìn nhân dân tệ và bị cảnh sát Vân Châu liệt vào danh sách những tên tội phạm đào tẩu trên mạng. Cảnh sát đã rất nhiều lần giăng bẫy tên này nhưng vẫn chưa bắt giữ được hắn.

Sáng sớm triển khai một cuộc họp kéo dài gần hai tiếng.

Triệu Liệt Húc nhâm nhi ly trà, dựa bên bàn làm việc, cửa chớp được mở, bên ngoài nắng gắt như đổ lửa.

Trên bàn làm việc chất đống tài liệu dày cộm, khoảng trên dưới một trăm vụ án lớn nhỏ chưa giải quyết xong, chưa phá xong vụ này, vụ khác đã kéo đến.

Anh trông ra bên ngoài qua khe cửa chớp nhỏ hẹp, tia nắng chói chang, gần đây nhiệt độ đều ở mức 37 – 38 độ, cái nóng như vậy không biết bao giờ mới hạ nhiệt.

Về vụ án của Quách Đình, về kẻ bí ẩn kia vẫn không có chút manh mối nào.

Hôm qua, sau khi dò hỏi hết một vòng ngoài trường học, hầu như không ai có ấn tượng gì về người đàn ông trong bức ảnh. Tài liệu lấy được cũng không khớp với hồ sơ nhân thân, theo lý mà nói, diện mạo kẻ này hẳn phải làm người ta ấn tượng là đằng khác, không giống với những người khác, khuôn mặt của gã khá đặc thù, tương phản rõ ràng.

Triệu Liệt Húc thổi nhẹ hơi nóng của trà, nhấp một ngụm.

Di động đặt trên bàn làm việc bỗng rung lên.

Sau đó hiện một tin nhắn: Đội trưởng, tối nay anh có rảnh không?

Triệu Liệt Húc đặt chén trà xuống, ấn mở tin nhắn và trả lời bằng một dấu chấm hỏi.

Dương Thanh Hà nhanh chóng nhắn lại: Vậy là anh rảnh rồi, tối nay em sẽ tới chỗ anh.

Triệu Liệt Húc xoa ấn đường, khẽ cười thành tiếng, thật hết cách với cô.

Đây đâu phải hỏi ý anh nữa, mà là thông báo cho anh biết, cho dù tối nay có xảy ra sóng thần hay động đất thì cô vẫn tới tìm anh.

Bên ngoài có người gõ cửa.

"Vào đi."

"Đội trưởng, vừa nhận được báo án, có người phát hiện một đôi mắt người ở phía đông thành phố, gần trường đại học Trung Tế."

Tay Triệu Liệt Húc cứng đờ, "Mắt người?"

"Dạ, đúng vậy."

Phía đông là một con phố bày bán đồ ăn gần đại học Trung Tế, lân cận là khu dân cư, bình thường ở đây hay cho sinh viên thuê phòng trọ.

Cứ đến cuối tuần, con phố này sẽ vô cùng náo nhiệt, người qua lại tấp nập, tất cả đều là sinh viên.

Buổi sáng, lúc công nhân vệ sinh phân loại rác thải, thường hay nhặt nhạnh chai lọ, đôi khi mấy đồ cô cậu sinh viên vứt đi đều là những thứ có thể dùng được, bọn họ sẽ nhặt về.

Người phát hiện ra mắt người là cô Hoàng Mai, hiện đang làm nhân viên vệ sinh ở đây được 5 năm.

Hôm nay, cô ấy vẫn lục lọi và phân loại rác như mọi ngày, nhưng nào ngờ vừa lục rác thì phát hiện một đôi mắt đẫm máu của người.

Đội cảnh sát ở đồn cảnh sát phụ cận đã kịp thời chạy đến để phong tỏa hiện trường, rất nhiều người vây xung quanh, sinh viên đi ngang qua ai nấy đều không nén nổi tò mò ngoái lại nhìn, họ chưa từng thấy một hiện trường lớn như vậy.

Đôi mắt đầm đìa máu đỏ tươi được bỏ trong một chiếc bao nilon, máu thịt be bét.

Giờ Hoàng Mai vẫn còn đang run lẩy bẩy, cứ nghĩ tới là cô ấy lại buồn nôn, phải gọi là đen đủi tám kiếp.

Triệu Liệt Húc thong thả đi đến, càng đến gần càng thấy rõ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!