Chương 38: Kết thúc.

"Giúp tôi bật một bài hát đi, cảm ơn."

Ánh đèn xanh lam mờ ảo trong quán bar không thể chiếu đến người đàn ông ngồi trong bóng tối. Anh ta ngồi một mình bên chiếc bàn tròn gần cầu thang tầng hai, trước mặt là một ly Bloody Mary đỏ tươi như máu.

"Xin chào." Nhân viên phục vụ bước nhẹ nhàng lên tầng hai, cố nhìn rõ người đàn ông trong bóng tối. Dù khuất trong màn đêm, đó vẫn là một gương mặt đẹp đẽ, đôi mắt lá liễu cong cong như rắn cười, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên. Chỉ có điều anh ta quá nhợt nhạt, trắng bệch đến mức đáng sợ, trông như một bóng ma giữa bóng tối.

"Xin chào, anh muốn bật bài gì ạ?"

"One in a Million của Bosson, được không?" Người đàn ông ngửa đầu cười, nụ cười khiến nhân viên phục vụ cũng hơi nóng bừng hai tai.

"Dĩ nhiên là được, thưa anh."

"Ngại quá, tôi già rồi, thích nghe nhạc cũ."

Khi nhận được câu trả lời chắc chắn, nụ cười trên môi anh ta càng sâu hơn. Nhân viên phục vụ cũng lễ phép mỉm cười, cúi đầu rồi lặng lẽ đi xuống tầng. Không lâu sau, từ phía sau tấm rèm lớn ở khu vực sàn nhảy vọng ra giai điệu nhanh và sáng của bài hát.

Nhưng giai điệu này chẳng hề phù hợp với anh ta. Dưới vẻ đẹp mong manh đầy tà khí của anh ta là một sự tĩnh lặng như thể chấp nhận cái chết, một niềm hân hoan đón nhận số mệnh bi thảm.

"They tried to catch me

Họ đã cố bắt lấy tôi

But it was impossible

Nhưng điều đó là không thể

No one could hurt me it was my game

Không ai có thể làm tôi tổn thương, đây là cuộc chơi của tôi."

Người đàn ông nhếch miệng cười, lắc lư ly cocktail đỏ sẫm, hiếm hoi hòa theo giai điệu bài hát.

"And when you didn"t want me I wanted you

Khi em không cần tôi nữa, tôi lại khao khát em

Because the funny thing about it is I liked the show

Vì điều nực cười của tình yêu là tôi lại thích trò chơi này."

Cánh cửa quán bar dưới tầng mở ra, hơi ấm tản đi, gió lạnh ùa vào. Những vị khách dưới tầng một khó chịu ngoảnh lại nhìn kẻ vừa bước vào. Nhưng người đàn ông chỉ chống cằm, đắm chìm trong vòng xoáy đỏ thẫm trong ly rượu, nụ cười ngọt ngào hạnh phúc.

"You made me discover one of the stars above us

Em đã khiến tôi nhận ra một vì sao nhỏ bé trên bầu trời

You"re one in a million you"re once in a lifetime

Em là một trong triệu người, là duy nhất trong đời tôi."

Người phụ nữ đẩy cửa bước vào, như mọi lần, lạnh lùng quét mắt nhìn những ánh nhìn hoặc rực lửa, hoặc bỡn cợt của đám đàn ông xung quanh. Xác nhận rằng đám gà mờ này không có gì đáng ngại, cô mới đi vào vùng ánh sáng mờ mịt, men theo bức tường đen sì đến quầy bar rồi ngồi xuống.

Gương mặt cô tái nhợt, bước chân nặng nề. Chỉ vài bước ngắn ngủi mà mồ hôi đã túa ra như tắm. Trán và má cô lấm tấm giọt mồ hôi nhỏ li ti, dưới ánh đèn mờ ảo lại giống như phủ một lớp kim tuyến lấp lánh, nên không ai nhận ra sự khác thường. Đám đàn ông xung quanh chỉ mãi mê ngắm mái tóc đen mượt như suối của cô hòa cùng chiếc áo lông đen, cùng đường cong mượt mà ôm trọn trong chiếc quần jean tối màu.

Chẳng ai chú ý đến mùi máu tanh thoang thoảng bao quanh cô.

"Death in the Afternoon, cảm ơn." Cô tựa vào quầy bar, nhìn nhân viên phục vụ rồi cất giọng gọi rượu. Sau đó cúi đầu nhìn bóng mình phản chiếu trên mặt bàn đá cẩm thạch.

Gương mặt mà dù có nhìn vạn lần cô cũng không thích nổi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!