Chương 54: (Vô Đề)

Thời hạn ba giờ, Sa Tả nhìn chằm chằm vào màn hình, trong vòng ba giờ, bọn cậu phải vượt qua những vật thí nghiệm biến dị này thì mới đến được khu vực xả, sau đó tiến vào kho nuôi cấy vì lí do an toàn nên không hiển thị trên mô hình, dùng chiếc thuyền Trình Khản đặt ở đó để chạy trốn.

"Anh vẫn chưa nói cho tôi biết", Sa Tả nhìn vào Trình Khản sau khi sắp xếp xong những chuyện cần làm, "Vì sao lại là ba giờ?".

"Sau ba giờ, sở nghiên cứu sẽ bị hủy diệt và bị chôn vùi mãi mãi dưới đáy biển". Trình Khản mỉm cười, "Nơi này cũng vậy, sau ba tiếng đồng hồ, chương trình kiểm soát chủ của thành phố dưới lòng đất sẽ bị phá hủy, toàn bộ thiết bị bịt kín đều sẽ mất hiệu lực…".

"Nơi này sẽ bị nước biển lấp đầy". Sa Tả gõ nhẹ lên cái bàn bên cạnh.

Muốn bịt kín một thành phố ngăn nước biển không tràn vào cũng không phải khó, nhưng muốn khôi phục lại chương trình kiểm soát chủ đã bị hủy thì không hề dễ dàng, thành phố dưới lòng đất sẽ bị phế bỏ và không gây ra bất kì ảnh hưởng nào đến AS, nhưng có thể để chính phủ liên bang thật sự từ bỏ thành phố hoang phế này.

"Vậy còn anh?". Naga đột nhiên hỏi, "Không phải anh sống ở đây sao? Chương trình gì đó bị hủy, vậy anh thì sao? Anh sẽ ở đâu?".

"Tôi? Chương trình cốt lõi vẫn còn, nó ở trên chiếc thuyền kia, có điều", Trình Khản nhìn Naga, "Sau khi chương trình kiểm soát chủ bị phá hủy, hẳn là các cậu sẽ không thể khởi động được chương trình cốt lõi kia, nhưng nếu một ngày nào đó có thể khởi động thì tôi đương nhiên tôi vẫn còn ở đây".

Naga không hỏi lại, đối với hắn mà nói trong đáp án hắn không thể nào hiểu rõ được này, hắn chỉ nhận được thông tin Trình Khản vẫn còn tồn tại là đủ rồi.

"Tại sao anh lại đặt chương trình cốt lõi ở trên thuyền?". Sa Tả suy xét nhiều hơn Naga, đây là kí ức trước khi Trình Khản nhận thức cậu, cậu hiện tại cũng cần sự chắc chắn, bởi vì tình trạng của cậu và Naga đều không tốt, nếu bọn cậu không hoàn toàn hiểu rõ tình huống sắp tới thì cậu không nắm chắc rằng còn có thể ứng phó được hay không.

"Bởi vì…". Trình Khản quay đầu nhìn cậu, "Đó là thuyền tôi để lại cho chính mình".

"Cho chính mình?". Sa Tả hơi bất ngờ.

"Ừ, mọi thứ đều sẽ thay đổi, tôi không phải là thần thánh, không thể lúc nào cũng kiểm soát được mọi thứ, nhưng chỉ cần thay đổi kế hoạch theo tác động bên ngoài là được", Trình Khản nói rất nhẹ nhàng, "Tôi muốn kết quả cuối cùng, chỉ là chiếc thuyền này tôi không thể lên được, các cậu đi thôi, sau ba giờ, nguồn điện cuối cùng của phòng điều khiển sẽ bị ngắt… Lúc ba giờ cũng không nhất định là sẽ đầy đủ.

"Vật thí nghiệm này", Sa Tả kéo Naga đi tới cửa, "Có kĩ năng gì đặc biệt không?".

"Tôi không biết, chúng nó không phải sinh vật hình người, thông qua da để hấp thụ chất dinh dưỡng, quá trình phân giải và hấp thụ rất chậm". Hình ảnh 3D của Trình Khản lập lòe, "Hiện tại ra sao thì tôi cũng không rõ lắm".

"Đã biết". Sa Tả mở cửa, quay đầu nhìn Trình Khản lần cuối, "Chúng ta sẽ gặp lại".

"Ừ", Trình Khản nở nụ cười, "Tôi chờ".

"Xem ra Trình Khản cũng không hiểu rõ vật thí nghiệm…". Sa Tả dẫn Naga đi về hướng khu vực xả, sau gần mười phút thì mới nói một câu, nhưng cậu vẫn chưa nói hết lời, lúc quay đầu lại phát hiện mắt Naga có hơi đỏ: "Naga".

"Đi thôi". Naga cúi thấp đầu, đi tới trước mặt cậu.

"Naga". Đây vẫn là lần đầu tiên Sa Tả nhìn thấy một tâm trạng khác của Naga ngoại trừ tâm trạng tức giận của hắn, "Chúng ta chắc chắn sẽ gặp lại Trình Khản".

"Ừ". Naga lên tiếng ở phía trước, một lát sau mới nói, "Kỳ thật không chỉ là Trình Khản, cậu cũng không gặp được cha mẹ cậu mà".

Bước chân của Sa Tả hơi dừng lại, cậu chậm rãi hít sâu một hơi, "Bọn họ vẫn khỏe mạnh là được, một ngày nào đó, tôi sẽ trở về".

Đường đi xuống rất dài, bọn cậu đi theo hướng dẫn của Trình Khản, giữa đường tìm được một kho hàng nhỏ đựng vũ khí và đạn dược nhưng không nhiều. Một phần của thang máy cao tốc đã bị ngắt điện, bọn cậu chỉ có thể xuống được vài tầng rồi lại tiếp tục đi xuống từ hành lang.

Khi Sa Tả nghĩ rằng bọn cậu sắp đến được khu vực xả thì Naga đi phía trước chợt thả chậm cước bộ, cùng lúc đó, nguồn sáng trong hành lang cũng tắt ngúm.

Tuy rằng chỉ sau vài giây ngắn ngủi, nguồn điện dự trữ lập tức sáng lên, nhưng Sa Tả vẫn thấy căng thẳng, bọn họ không chỉ phải vượt qua những sinh vật xa lạ kia mà còn phải trong thời gian giới hạn, bất cứ chuyện gì ngoài ý muốn cũng có thể khiến cho bọn họ bị bao phủ mãi mãi trong nước biển.

Cậu không biết Naga cảm nhận được gì nhưng cậu ngửi được mùi.

Mùi tanh hôi, như mùi bụi bặm trong kiến trúc cổ xưa trộn lẫn với mùi protein sau khi lên men… Thứ mùi này không rõ ràng, nếu là trước đây thì đoán chừng cậu không thể ngửi thấy, nhưng hiện tại cậu lại trở nên lo lắng chỉ vì thứ mùi thoang thoảng này.

"Ngay…". Giọng nói của Naga rất khẽ, vòng xích quấn trên tay chậm rãi trượt mở: "Phía trước chúng ta".

Sa Tả nhìn về phía trước, trên hành lang trống rỗng không nhìn thấy bất kì thứ gì, vị trí hiện tại của bọn cậu gần như đã đồng nhất một mặt với khu vực xả, quẹo trái ở cuối hành lang sẽ bắt gặp một đại sảnh chưa từng đưa vào sử dụng, đại sảnh vô cùng lớn, khu vực xả nằm ngay bên dưới đại sảnh này.

Nếu như bị nổ tung thì đại sảnh này cũng đã bị phá hủy, thời gian lúc Naga cảm giác được tiếng nổ tung đến hiện tại không hề ngắn, những vật thí nghiệm này vẫn chưa di chuyển đến hành lang, nói rõ rằng tốc độ di chuyển của bọn chúng thật sự rất chậm.

Lấy năng lực hành động của Naga thì khi đối diện với tốc độ di chuyển như vậy, nếu muốn vượt qua thì hẳn không có vấn đề gì, cho dù là đang khiêng thêm một AS ngu ngốc là cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!