Chương 47: (Vô Đề)

Sa Tả và Naga nghỉ ngơi một đêm trong căn phòng người buôn sắp xếp, điều tốt nhất ở khu vực này chính là người dân ở đây chẳng thèm quan tâm đến các giai cấp đặc biệt ở AS, bọn họ chỉ quan tâm làm sao có thể duy trì cuộc sống của chính mình.

Vì thế khi Sa Tả ló gương mặt mới chưa từng xuất hiện của mình ra ngoài, tìm một người đàn ông trung niên và nhờ mua chút thức ăn, người này chỉ chú ý đến Sa Tả đưa không ít tiền mặt, về phần người xa lạ này là ai, từ đâu tới và ở đây làm gì, người đàn ông trung niên đều không quan tâm, chỉ dựa theo yêu cầu của Sa Tả mà mua thức ăn thức uống về.

Sa Tả vẫn thấy uể oải, sau khi ăn xong cậu lập tức đi ngủ.

Không biết là do bộ não có thay đổi hay là nguyên nhân gì khác, cậu hiện tại rất dễ mệt mỏi, sau mỗi lần cần nhớ lại những chi tiết mà cậu cho rằng mình không nhớ được, cậu sẽ luôn có cảm giác như vậy, tựa như bộ não không chịu được sự vận hành cao tốc như vậy.

Có lẽ thân thể cần thêm thời gian để thích ứng với thay đổi đột ngột này, không giống như Naga gần như không cần nghỉ ngơi, lúc Sa Tả ngủ thì hắn vẫn còn thức, sau khi cậu tỉnh giấc, hắn vẫn còn thức.

Trong lúc Sa Tả ngủ, hắn vẫn ngồi ở bên giường, chú ý động tĩnh bên ngoài.

Ngủ một ngày đêm, Sa Tả mới thức dậy, nhìn thấy Naga đang uống nước ở cạnh giường, cậu cười nói: "Anh cũng uống nước hả, tôi nghĩ anh chỉ dựa vào không khí là có thể sống rồi chứ".

"Mùi vị của nó rất dở". Naga ném cái chai qua một bên.

"Thành phần của nước đều là nước biển", Sa Tả ngồi dậy, "Ở AS không có nguồn nước ngọt, có cái này cũng đã tốt lắm rồi".

"Đi liên lạc với Y Đăng sao?". Naga sờ lên mái tóc bù xù của cậu.

"Ừ". Sa Tả nhìn đồng hồ, khu bình dân đã không còn chiếu sáng, ra ngoài lúc này là tương đối an toàn, "Đi chỗ nào xa một chút".

Trên đường phố rất vắng vẻ, nếu là trước đây thì đừng nói là vào thời điểm này ở khu bình dân, cho dù là vào thời điểm này ở khu chủ thành, Sa Tả cũng sẽ không ra khỏi nhà, nếu như Naga không dẫn cậu đi xem thành phố thế kỷ công nguyên dưới đáy biển kia, cậu sẽ không có cảm giác quá mãnh liệt.

Nhưng hiện tại đã khác, cậu cảm thấy nơi này u ám vô cùng, không có cửa hàng, không có khu giải trí, mọi người sau khi tan tầm đều về nhà và không hề ra ngoài lần nữa, bình thường vào lúc này, thú vui duy nhất của Sa Tả chính là chơi game.

"Ở đây không có gì cả". Naga xòe hai tay, chỉ vào những công trình kim loại đơn điệu ở xung quanh, "Chỉ có những cái hộp".

"Ừ", Sa Tả gật đầu, "Không gian sống còn không đủ, đâu còn chứa được những thứ khác".

"Thế nên bọn họ muốn đi xuống dưới sao?". Naga đề cập đến thành phố dưới lòng đất.

"Là ý tưởng của chính phủ cấp cao thôi, mang theo nhân loại thành công", Sa Tả thở dài, "Vì thế chúng ta không thể để bọn họ bắt đầu sử dụng thành phố ngầm, nếu như thật sự sử dụng thì toàn bộ thế giới này sẽ bị hủy hoại, sẽ có rất nhiều người bị vứt bỏ".

"Ừ", Naga cười cười, "Chúng ta đi tìm lục địa mới, lặng lẽ rời khỏi chỗ này".

Đúng vậy, rời khỏi nơi này, rời khỏi thế giới không có hi vọng.

Cậu nhớ tới ba mẹ, nếu như có một tia hi vọng, cậu cũng mong muốn có thể dẫn ba mẹ đi cùng.

Sa Tả và Naga gần như đi xuyên qua toàn bộ khu bình dân rồi đi tới phía bên kia của nó, bọn cậu tìm được một cửa hàng tiện lợi, cậu dùng tấm thẻ Trình Khản để lại gọi điện thoại cho Y Đăng.

"Các cậu thế nào rồi?". Y Đăng cũng không hỏi bọn cậu đang ở đâu, chỉ là thở phào một hơi khi nghe thấy giọng nói của Sa Tả.

"Chúng tôi rất an toàn, không sao cả". Sa Tả nhìn xung quanh, có Naga ở bên cạnh, cậu chẳng hề lo lắng sẽ có nguy cơ tiềm tàng.

"Bên chỗ tôi xảy ra chút vấn đề". Y Đăng nói.

Sa Tả lẩm bẩm trong lòng, đây là chút vấn đề sao, có điều khi ngẫm lại nếu Y Đăng còn có thể sắp xếp xe để bọn cậu chạy trốn thì có thể thực sự không có ảnh hưởng quá lớn, hiện tại, cậu chỉ lo lắng không thể chỉnh lý lại tư liệu Trình Khản truyền tới.

"Các cậu đừng đi đến khu vực khác, cứ ở chỗ cũ đi, vào thời gian này ngày mai hãy liên lạc lại với tôi, trên cơ bản thì tư liệu của Trình Khản có thể chuyển đến hoàn toàn vào chiều mai, tiếp đó cần cậu cố gắng chỉnh lý lại trong thời gian ngắn nhất", Y Đăng dừng một chút, "Phải làm khó cậu rồi".

"Không sao, đổi lại là người khác cũng sẽ làm giống tôi thôi". Sa Tả mỉm cười.

"Cám ơn cậu".

Tin tức tư liệu của Trình Khản có thể chuyển xong ngay lập lức làm Sa Tả có chút kích động, mặc dù cậu không biết nội dung của tư liệu, cũng không thể xác định cuối cùng sở nghiên cứu có bị hủy diệt hay không, nhưng chỉ cần những tư liệu này có thể được công bố rộng rãi, có thể để cho tất cả mọi người đang sống trong ảo tưởng biết được sự thật, có thể để cho người ủng hộ đằng sau sở nghiên cứu phơi bày trước mặt mọi người cũng đã là thành công.

Cậu vẫn còn buồn ngủ, cậu cảm giác rằng nếu mình không kiểm soát giấc ngủ, cậu có thể ngủ đến ba ngày ba đêm. Có điều cậu vẫn tỉnh lại vào buổi chiều của ngày hôm sau, Naga đang nhắm mắt nghỉ ngơi bên cạnh cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!