"Tướng quân, kho số 1 mẫu 108 thất bại". Một người mặc đồng phục trắng bước vào phòng quan sát.
"Đã thấy, sau khi tập hợp số liệu rồi đưa đến cho tôi, phản ứng cụ thể như thế nào?".
Kho nuôi cấy chiếm gần một nửa diện tích tầng thấp nhất của cơ sở nghiên cứu xây dựng dưới đáy biển, nó được chia thành bốn khu, bên trong là kho hàng mẫu được xếp gọn gàng như tổ ong, ở giữa còn có một thiết bị nuôi cấy phôi thai khổng lồ, hơn mười ống dẫn trong suốt với kích thước khác nhau hướng về phía xung quanh để chuyển những chất lỏng đủ màu sắc.
Nơi đây là tương lai của AS, là tương lai của nhân loại, Borle tin chắc rằng nghiên cứu này có thể thay đổi bố cục của thế giới, nhân loại không còn phải hứng chịu những bất lợi của môi trường và khan hiếm tài nguyên, một lần nữa họ sẽ trở thành người nắm giữ tinh cầu này.
"Số 108 không đủ sức chịu đựng trong môi trường thiếu oxy cực thấp, rối loại máu gây ra tình trạng thiếu oxy máu". Người bên cạnh trả lời.
Những người này đều được đào tạo để chọn ra từ quân đội liên bang, do quân liên bang địa phương trực tiếp chỉ huy. Bọn họ không được tự do lựa chọn công việc, đây là cuộc thí nghiệm thực có tính bảo mật cao độ, trong mắt người đời, Sở nghiên cứu là một nơi không hề tồn tại, trong tài liệu cũng không hề có vết tích nào về nó, vì vậy từ lúc những người này đặt chân vào Sở nghiên cứu khổng lồ dưới đáy biển, bọn họ cũng đã biến mất trong cuộc sống của bạn bè thân thích, mà lí do biến mất chỉ có một, đã chết.
Mọi thứ ở nơi này, kiến trúc, nhân viên công tác, tất cả những gì bọn họ làm ra đều không tồn tại.
"Tình hình tiêm cấy của mẫu C3 thế nào?". Bowler rót cho mình một ly nước màu lam nhạt, loại nước này có thể cung cấp cho con người năng lực lớn trong một thời gian ngắn, đối với Borle mà nói, có thể duy trì cơ thể vận hành cao độ trong một tháng là sự hỗ trợ quan trọng để đẩy nhanh tiến độ công việc của hắn.
"Tình hình không ổn định, khả năng chịu đựng của các mẫu C3 không giống nhau", người nọ dừng một chút, "Nhưng có một mẫu có chút đặc biệt, Thượng tá nói tiếp tục theo dõi một đêm rồi mới báo cáo với ngài".
"Mẫu nào?". Bowler đặt ly xuống.
"Mẫu mới 207 được đưa tới từ tòa thành mấy ngày trước, nó thoạt nhìn rất yếu, ban đầu không ôm hi vọng nhiều lắm nhưng hiệu quả có chút bất ngờ, mẫu này vốn đã an toàn sau 48 giờ thích ứng với việc ướp lạnh".
"Vậy sao", thông tin này khiến Bowler có hơi kích động, hắn xoay người, "Đại não đâu?".
"Bộ nhớ và thần kinh vận động bị phá hư nghiêm trọng, nhưng không gây cản trở đến hành động, tình huống này chưa từng xuất hiện trên những mẫu trước đây của chúng ta… vì thế Thượng tá Hà Khải cho rằng cần tiếp tục quan sát".
"Cứ làm theo như Thượng tá nói". Bowler gật đầu.
Trong phòng quan sát chỉ còn lại một mình Bowler, hắn ngồi trên chiếc ghế dựa lớn, nhìn chằm chằm vào cửa sổ trước kho nuôi cấy, sau nửa tiếng đồng hồ, hắn nhấn nút gọi Hà Khải: "Thượng tá, tôi muốn biết quan điểm của cậu về mẫu 207".
"207 không có bộ nhớ nên không thể tiếp thu mệnh lệnh, thần kinh vận động bị phá hủy nhưng vẫn có thể hành động, đối với chúng ta mà nói việc này cũng không có ích, hành động của nó càng giống như chuyển động máy móc của cơ thể", Hà Khải trầm mặc mấy giây, "Tôi nghĩ mẫu này đã thất bại, thưa Tướng quân".
"Không, không, Thượng tá". Bowler lắc đầu, "Lời này không thể nói sớm như vậy, tôi cần các cậu kiểm tra mức độ 207 đóng chức năng vận động trong thời gian ngắn nhất có thể, nó có thể phát huy tác dụng lớn hơn nữa".
"Tướng quân, việc này đi ngược lại với ý tưởng nghiên cứu ban đầu của chúng ta, mẫu số 207…". Hà Khải hít sâu một hơi, đã kiểm soát được giọng nói của mình, "Mẫu 207 chỉ là một người vô dụng".
Bowler nhíu mày, suy nghĩ này của Hà Khải thật khiến cho người khác khó chịu, mặc dù mục tiêu của bọn họ là nhân loại hoàn toàn xinh đẹp, nhưng dạng "người vô dụng" vận động máy móc này cũng có thể đóng một vai trò rất lớn, hắn nhấn mạnh: "Thượng tá, hãy làm theo lời tôi nói".
Mấy phút sau, Hà Khải mới đáp lại một câu: "Đã rõ".
…
Sa Tả gặp được Trình Khản trong phòng mục sư, Trình Khản vẫn như trước không có gì thay đổi, khi thấy cậu bước vào, anh ta mỉm cười, "Đã lâu không gặp, Sa Tả".
"Ừ". Sa Tả nhìn mục sư và Lily Ca đứng trong phòng, lời muốn nói cũng không nói ra miệng, chỉ gật đầu với Trình Khản, "Rất lâu rồi sao?".
"Với tôi mà nói thì đã đủ lâu". Trình Khản đứng lên từ trên ghế của mục sư, "Nếu như cậu thuận tiện, tôi muốn nói chuyện riêng với cậu".
Sau khi mục sư và Lily Ca nghe xong những lời này liền xoay người chuẩn bị rời khỏi phòng, nhưng Trình Khản lại vẫy tay, "Không, tôi sẽ cùng Sa Tả đi dạo quanh đây".
"Vậy cũng tốt". Mục sư dừng chân, mỉm cười, ông đã quá quen với việc Trình Khản luôn cẩn thận như thế.
Sa Tả yên lặng đi theo phía sau Trình Khản, mãi đến khi rời khỏi nơi cư trú của Tự Do thành đi tới cạnh vách núi, Trình Khản mới dừng lại, anh xoay người nhìn Sa Tả: "Cậu có thắc mắc gì cần tôi giải đáp hay không?".
"Có rất nhiều", Sa Tả suy nghĩ một chút, trong gió rét Trình Khản trông rất điềm tĩnh và trầm ổn, cậu thực sự không thể thấy anh ta và cái "***g ấp trứng" dưới thềm lục địa kia có liên quan gì với nhau, "Nhưng nó phụ thuộc vào việc anh sẵn sàng nói ra bao nhiêu sự thật, nếu anh không dự định nói thật, tôi cũng không cần phải hỏi".
Trình Khản mỉm cười, lúc mới lên đảo, tâm trạng của đứa bé này thoạt nhìn vẫn còn rất hỗn loạn, hiện tại đã bắt đầu có thể hiểu rõ suy nghĩ của mình, cũng bắt đầu tin tưởng lựa chọn.
Đối với Sa Tả mà nói, điều này có thể làm cậu ta càng thêm thích ứng với hoàn cảnh trên đảo, nhưng với Trình Khản mà nói đây không phải là chuyện gì tốt, anh gật đầu: "Nếu nhất định phải nói thật thì hiện tại tôi chỉ có thể trả lời cậu ba vấn đề, nếu cậu muốn hỏi có thể hỏi ngay bây giờ".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!