Chương 23: (Vô Đề)

Lúc Naga mang theo Sa Tả xuyên qua thành phố dưới nước, hắn từng bơi ngang một con đường rộng rãi nằm sát biên giới thành phố, ở nơi đó, Sa Tả nhìn thấy cát kéo dài vô hạn về phía đáy biển, loại cát này không giống với loại cát trên bờ biển của đảo Liệp Lang, Sa Tả bốc một nắm cát lên quan sát, màu sắc và kích cỡ hạt cát rất khác biệt.

Nơi đây đã từng là sa mạc.

Sa Tả đang kinh ngạc với cảnh tượng này thì nương theo ánh sáng dung nham phun trào, cậu nhìn thấy một cây trụ rất to ở phía xa xôi của vùng sa mạc.

Cây trụ màu bạc đột ngột mọc lên từ dưới thềm lục địa, kéo dài về phía mặt biển, bởi vì khoảng cách quá xa nên cậu không thể nhìn thấy rõ phần đỉnh của nó có nhô ra khỏi mặt biển hay không.

Bọn họ đã cách cây trụ kỳ quái kia rất xa, Sa Tả đánh giá sơ lược một chút, đường kính của cây trụ rộng hơn 500 mét, to đến kinh người, hơn nữa loại chất liệu màu bạc này cậu đã quá quen thuộc, mặt ngoài của toàn bộ kiến trúc ở AS hầu như được làm từ loại hợp kim NAJ-3 này.

"Nếu như tôi đoán không sai", Sa Tả nhét thanh chiếu sáng vào trong giày, "Ở bên dưới vùng thềm lục địa này có một tòa kiến trúc khổng lồ, vật hình trụ kia là hệ thống thông gió của nó".

"Lồng ấp trứng của ác ma". Naga bình tĩnh nhìn cậu, mái tóc trên trán vẫn còn tích nước che khuất nửa bên mắt của hắn, khiến cho ánh mắt của hắn có hơi khác lạ.

"Tôi không hiểu anh đang nói gì". Sa Tả cau mày nhớ lại hình dáng của vật kia, tiếc là cách quá xa nên cậu không nhìn thấy rõ hình dáng cụ thể của nó. "Ác ma gì?".

"Tôi, có lẽ…". Naga đi tới góc động, lấy ra quần và giày mặc vào. "Cậu".

"Sao?". Sa Tả xoay đầu nhìn Naga.

Naga đi tới trước mặt Sa Tả, cúi đầu nhìn chằm chằm mặt cậu một hồi, rồi lại nhấc cằm cậu lên nhìn vào lỗ tai cậu, "Sa Tả, không ai có thể nhìn thấy giống cậu cả, cậu rốt cuộc là ai?".

Lời của Naga khiến Sa Tả bắt đầu cảm thấy bất an: "Tôi thực sự… không hiểu anh đang nói gì".

"Tôi không nghĩ cậu có thể lặn sâu như vậy, tôi vốn muốn mang cậu đứng nhìn từ xa", Naga nhìn cậu, "Đợt phun trào của ngày hôm nay rất sáng, ở xa cũng có thể nhìn rõ".

"Nhưng tôi có bình dưỡng khí mà, tôi…". Sa Tả nhớ lại con số biểu thị độ sâu đáy biển, lòng chợt trầm xuống, cậu không dám tính toán khoảng cách giữa nơi cậu nhìn đồng hồ đo độ sâu và thành phố dưới đáy biển.

Naga không nói gì mà chỉ im lặng nhìn Sa Tả, hắn muốn xác định phản ứng mờ mịt hiện tại của Sa Tả là thật hay giả.

"Ý anh là", Sa Tả cũng nhìn hắn, sau khi im lặng vài giây thì cậu ngồi xổm xuống đất, "Dưới tình huống bình thường, tôi hẳn nên bị nghiền nát mới phải".

"Đúng vậy".

"Vì sao tôi không có cảm giác gì cả?".

"Không biết".

Sa Tả không nói gì nữa, trong đầu của cậu ong ong, chuyện này đến quá bất ngờ, cậu không biết nên phản ứng như thế nào. Cậu chỉ là một người bình thường, lớn lên trong một gia đình cấp B phổ thông tại AS, cha mẹ cậu cũng chỉ là những nhân viên bình thường trong Chính phủ liên bang, từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ việc cậu được huấn luyện dưới sự sắp xếp bí mật của cha mẹ thì không còn có gì khác biệt với những thanh niên khác ở AS.

Được huấn luyện.

Vì sao ba mẹ lại muốn sắp xếp cho cậu được huấn luyện?

Việc này có liên quan gì đến tình huống đặc biệt đang xuất hiện trên người cậu không?

Sa Tả nhìn chằm chằm vào tảng đá dưới chân rồi phát ngốc một hồi, đột nhiên cậu nhào tới bên hồ nước, quỳ rạp trên đất rồi chúc đầu xuống dưới.

Sau khi nín thở hai giây, cậu hít mạnh một hơi, kết quả nước xông thẳng vào khoang mũi, cậu bị sặc đến đầu đau rát.

Naga nắm cánh tay cậu kéo cậu ra khỏi đó, hắn vỗ vỗ lên lưng cậu: "Làm gì?".

Sa Tả ho khù khụ nôn ra nước biển, mắt đỏ ngầu, cậu khom lưng chống gối, há miệng thở hổn hển, giọng nói run rẩy: "Tôi muốn thử xem mình có thể hít thở dưới nước hay không".

Naga buông tay, lùi về sau vài bước, hắn tựa vào vách động, nhìn thấy tâm trạng Sa Tả có chút không ổn định, hắn sẽ không đến an ủi người khác, cũng không biết phải làm gì để Sa Tả bình tĩnh trở lại.

"Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?". Sa Tả ngẩng đầu, nhìn vào gương mặt không biểu cảm của Naga, mặc dù cậu không thể hô hấp trong nước như Naga nhưng việc cơ thể bất thường có khả năng kháng áp đã khiến cả người cậu rơi vào hỗn loạn.

Dưới tình huống không có bất kì trang bị nào thì cơ thể bình thường của con người không có khả năng chịu được áp lực lớn như vậy, vô luận thế nào cũng không thể, huống hồ Naga còn mang theo cậu bơi xuống thành phố dưới đáy nước với tốc độ kinh người, chỉ bằng áp lực nước cũng đủ ép vụn cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!