Sau khi tách khỏi Vân Trần, Sở Tôn Hành liền đi khắp phố tìm kiếm, hắn nhớ khi nãy đến hình như có thấy một cửa hàng bán đồ ngọc.
Hắn hỏi một người đánh xe trên phố, vòng vèo mấy vòng mới khó khăn lắm tìm được cửa hàng.
"Công tử đến mua ngọc sao?" Chủ cửa hàng đứng dậy phủi phủi tay áo, "Đừng thấy chủng loại không nhiều, nhưng đều là ngọc tốt, công tử cứ xem xét chọn lựa."
Sở Tôn Hành tiến lên hỏi: "Chủ quán, ở đây có nhận làm ngọc bội theo yêu cầu không?"
"Chỉ cần liên quan đến ngọc, bạc đưa đủ thì đều có thể giúp công tử làm được hết." Chủ quán đáp.
Sở Tôn Hành gật đầu, rồi cúi người nói nhỏ với chủ quán vài câu, đặt xuống mấy thỏi bạc rồi rời khỏi cửa hàng.
Mùa đông một khi đổ mưa sẽ lạnh hơn bình thường rất nhiều, Sở Tôn Hành nhìn sắc trời, sợ Vân Trần lo lắng liền nghĩ nhanh chân trở về, không cẩn thận lại va mạnh vào một bóng người đi ngược chiều.
"Xin... Xin lỗi công tử, ta không làm bẩn y phục của ngài chứ..." Cậu bé run rẩy muốn đưa tay lau sạch cho hắn, đưa được nửa chừng lại nhớ ra tay mình cũng đen kịt, nhất thời có chút luống cuống.
Sở Tôn Hành thấy cả người cậu bé ướt sũng, mặt mũi tím tái, liền ngồi xuống an ủi: "Không sao."
Cậu bé vẫn có hơi sợ hãi bất an, Sở Tôn Hành dứt khoát bế cậu bé đến một mái hiên trú mưa, hỏi: "Đêm hôm khuya khoắt lại còn mưa thế này, sao không về nhà?"
Cậu bé lắc đầu, trong mắt không tự chủ được mà phủ một lớp nước, nhưng vẫn cố chấp không chịu khóc: "Nhà ta không ở đây, ta đến tìm huyện lệnh đại nhân."
"Ngươi tìm ông ta làm gì? Sao không tìm huyện lệnh ở chỗ ngươi?"
Cậu bé cắn môi, vẫn cố chấp nói: "Không thể nói, cha dặn gặp huyện lệnh đại nhân mới được nói."
"Được rồi." Thấy cậu bé không muốn nói, Sở Tôn Hành cũng không hỏi thêm.
Vẻ tiều tụy và cẩn trọng của cậu bé luôn khiến Sở Tôn Hành nhớ đến những ngày tháng trước kia của mình ở phủ Tướng quân, trong lòng ít nhiều cũng có chút không yên tâm về cậu bé: "Vậy mấy ngày nay ngươi ở đâu?"
Thấy cậu bé ngẩn người hồi lâu không nói được gì, Sở Tôn Hành lại nói: "Ngươi có tin ta không?"
Cậu bé không hiểu gì, nhưng cũng theo bản năng cảm thấy hắn không giống người xấu, do dự gật đầu.
Sở Tôn Hành cởi áo ngoài khoác lên người cậu bé: "Đi theo ta về khách đ**m đi, trong nhà ấm hơn bên ngoài nhiều."
Cậu bé cảm ơn một tiếng, run rẩy đi theo hắn đến khách đ**m, vừa hay chạm mặt Vân Trần đang cầm ô, trong mắt đầy vẻ lo lắng.
Vân Trần thấy Sở Tôn Hành chỉ mặc một bộ áo lót mỏng manh ướt sũng, cả người đang bốc hơi lạnh, lập tức có chút tức giận. Y kéo mạnh người kia vào dưới ô, giận dữ nói: "Đêm hôm khuya khoắt không về khách đ**m, đứng ngoài trời mưa làm gì?"
Cậu bé lần đầu tiên nhìn thấy người đẹp đến vậy, nhưng chưa kịp nhìn kỹ đã bị tiếng quát khẽ của Vân Trần làm cho run rẩy, hơi rụt rè ngẩng đầu nhìn y.
Lúc này Vân Trần mới chú ý thấy sau lưng Sở Tôn Hành còn có một đứa trẻ, trên người đang khoác áo ngoài của hắn.
Y nhíu mày dẫn hai người vào nhà, dặn tiểu nhị mang chút nước nóng lên, đợi đến khi hai người lớn nhỏ trước mặt sạch sẽ đứng trước mặt mình mới mở miệng hỏi: "A Hành chẳng phải nói đi mua chút đồ sao, đây là mua một đứa nhỏ về từ đâu vậy?"
"Cậu bé nói là đến tìm huyện lệnh, thuộc hạ thấy cậu bé không có chỗ ở nên tự ý đưa về." Sở Tôn Hành cúi người nói, "Mong công tử thứ tội."
"Thứ tội?" Vân Trần ngước mắt, đáy mắt lóe lên một tia sáng khó hiểu, "A Hành làm ta lo lắng một hồi, tội lớn như vậy không thể tha, đáng phạt."
Cậu bé nghe vậy lập tức cuống lên, vội vàng quỳ xuống đất nói: "Công tử, là tự ta muốn đi theo vị công tử này về, ngài đừng phạt huynh ấy."
"Đừng thấy ai cũng quỳ xuống chứ." Vân Trần ngoắc ngoắc ngón tay bảo cậu bé đến trước mặt mình, hỏi: "Ngươi bao nhiêu tuổi rồi? Có tên không?"
Cậu bé gật đầu, cung kính nói: "Ta tên A Chí, năm nay vừa tròn tám tuổi."
"A Chí tìm huyện lệnh đại nhân làm gì?" Vân Trần nghe thấy bụng cậu bé kêu lên một tiếng, lấy chút bánh ngọt cho cậu bé, "Có chuyện gì quan trọng sao?"
A Chí có chút luống cuống cầm lấy bánh ngọt, trước khi đi cha dặn đã nhóc, chỉ khi nào gặp được huyện lệnh đại nhân mới được nói ra mọi chuyện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!