Sáng sớm hôm sau, Vân Trần bị tiếng rao hàng dưới lầu đánh thức, theo bản năng vỗ vỗ bên cạnh, Sở Tôn Hành tuy đã tỉnh, nhưng vẫn ngoan ngoãn nằm trên giường không động đậy.
Từ sau khi vết thương lần trước ở ám môn lành lại, hắn lại muốn dọn chăn xuống đất ngủ, bị Vân Trần cau mặt mấy lần mới miễn cưỡng giữ được người trên giường.
Đêm qua Vân Trần đột nhiên nổi hứng buộc hai cổ tay hắn lại với nhau, rồi buộc đầu kia của sợi dây vào cánh tay mình, sợ hắn không thoải mái còn cố ý buộc lỏng hơn một chút, hắn chỉ cần hơi dùng sức là có thể giãy ra.
Vốn tưởng rằng sáng nay tỉnh dậy bên cạnh vẫn trống trải như mọi ngày, không ngờ hắn thật sự không đi, ngay cả vòng dây đỏ kia vẫn nhẹ nhàng vắt trên cổ tay.
Lòng Vân Trần mềm nhũn, lật người chọc chọc má hắn, đối với cảnh tượng này vô cùng hài lòng.
Sở Tôn Hành thấy y tỉnh rồi, đáy mắt cũng dần dịu dàng hơn, hắn khẽ hỏi: "Điện hạ tỉnh rồi, thuộc hạ có thể cởi dây xuống giường không?"
"A Hành nếu muốn ở lại thêm một lát cũng không sao." Vân Trần chống cằm cười đáp.
Y vốn dĩ đã thích trêu chọc hắn lúc rảnh rỗi, từ nhỏ đã như vậy. Một là vì trong lòng vui vẻ, hai là cũng cảm thấy bộ dạng cổ hủ cứng nhắc của hắn khi bị trêu đặc biệt thú vị.
Mấy ngày nay tâm trạng Vân Trần khá tốt, có lẽ vì rời khỏi hoàng cung không còn quá nhiều ràng buộc, Sở Tôn Hành cũng không còn cung kính quá mức với y như trước, thỉnh thoảng cũng sẽ lỡ lời. Tuy rất nhanh sẽ bị hắn phát hiện rồi thu lại, nhưng Vân Trần cũng cảm thấy rất vừa ý.
Có một số việc cần phải xây bậc thang từ từ, nếu một bước lên trời, vạn nhất ngã xuống chỉ sợ sẽ thê thảm.
Vân Trần bước xuống giường, khoác áo choàng xong mới cởi dây trên cổ tay hắn ra: "Hoàng huynh hôm nay không biết khi nào mới đến, ngươi theo ta ra phố mua chút đồ ăn để sẵn. Tính ra chúng ta nhàn nhã dạo chơi cũng đã mấy ngày, đám tai mắt mà Liêu Thu cài cắm bên ngoài, cũng không thể để người ta đợi lâu như vậy được."
Sở Tôn Hành gật đầu, thu dây lại đặt bên cạnh gối rồi theo ra cửa.
Lúc này còn sớm, trời cũng vừa mới tờ mờ sáng, trong các cửa hàng hầu như không có ai, ngược lại rất hợp ý Vân Trần.
Chưởng quầy tiệm bánh cầm tràng hạt trong tay, đang ngồi trước quầy nhàn nhã trò chuyện với bạn. Thấy có khách vào cửa, vội vỗ tay đứng dậy đón: "Ôi chao, hai vị công tử cứ tự nhiên xem, bánh ngọt nhà ta đều làm theo tay nghề của kinh thành đấy."
"Chưởng quầy, lời đã ra khỏi miệng thì phải giữ lời đấy." Vân Trần trêu chọc, "Có thể cho chúng ta nếm thử không?"
"Công tử cứ nếm thử, tay nghề sư phụ nhà ta ở huyện Nam Thủy này ai mà không biết, không hợp ý ngài không lấy tiền!"
Chưởng quầy vừa nói vừa càng thêm hào hứng, thao thao bất tuyệt kể hết những thành tích huy hoàng mà ông tích lũy được bao năm nay, cứ như sợ người khác không biết vậy.
Sở Tôn Hành vốn dĩ không có năng khiếu giao tiếp, nhiều nhất chỉ là đứng bên cạnh ngẩn người, theo thói quen quan sát bố cục cửa hàng. Vân Trần liếc hắn một cái, nhón một miếng bánh nhét vào miệng hắn, cười hỏi: "Thử xem, mùi vị thế nào?"
Sở Tôn Hành không kịp phản ứng, chỉ theo bản năng ngậm bánh tan trong miệng.
Bánh quế hoa vừa vào miệng đã xốp mà không mềm, hương thơm nồng nàn lập tức tràn ngập khoang miệng, dường như thật sự chứa đựng cả một rừng quế hoa trong miếng bánh nhỏ này.
Nhưng lại quá ngọt, ngọt đến hơi ngấy.
Nghe hắn nói ngọt, Vân Trần cũng tiện tay nhón một chút nếm thử: "Bánh ngọt ăn kèm trà, sẽ hơi ngọt một chút."
Chưởng quầy nhanh chóng mang ra mấy hộp đựng thức ăn, Vân Trần mỗi thứ một ít nhét đầy ắp rồi mới đặt hai thỏi bạc xuống coi như thanh toán.
Sau khi thuê một tiểu nhị trong tiệm mang đồ về khách sạn, hai người ngầm hiểu ý liếc mắt nhìn nhau, rồi cố ý tăng nhanh bước chân rẽ vào một con hẻm, ẩn sau mái hiên lợp cỏ.
Không lâu sau, trong hẻm quả nhiên xuất hiện hai người ăn mặc như người đánh xe ngựa, người đến cau mày nhìn quanh, thấy sắp mất dấu, miệng lẩm bẩm chửi mấy câu rồi định đuổi theo ra ngoài.
Vân Trần chắp tay sau lưng, chậm rãi bước ra từ sau mái hiên lợp cỏ, nghiêng đầu hỏi: "Hai vị tìm ai? Có phải lạc mất người nhà rồi không? Có cần tại hạ giúp đỡ không?"
Một người trong đó nghe tiếng liền kéo thấp vành nón xuống một chút, liên tục khoát tay cười khan: "Không dám phiền công tử, tiểu nhân tự đi tìm là được."
"Ra là vậy." Vân Trần thở dài, có chút tiếc nuối nói, "Tại hạ còn muốn xin Liêu đại nhân chút công thưởng, giờ lại không giúp được gì, làm sao bây giờ?"
Hai người kia lập tức cứng đờ lại, biết thân phận đã bại lộ, liền nhấc chân vận khí định trốn lên mái nhà, lại bị Sở Tôn Hành từ phía sau xông ra chặn đứng lại.
Thấy tình hình tiến thoái lưỡng nan, một người dứt khoát rút một con dao nhỏ từ trong ngực ra nhắm thẳng ngực Sở Tôn Hành, cá chết lưới rách mà dồn hết sức đâm tới. Sở Tôn Hành thấy vậy chỉ hơi nghiêng đầu, chân cũng chẳng thèm nhúc nhích, cúi người tránh thoát, tay phải kéo lấy cổ tay cầm dao của người kia, mượn lực xoay hắn nửa vòng, lòng bàn tay dùng sức một cái liền khiến hắn tự mình rạch cổ mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!