Lúc này đang là giữa trưa, tuy mặt trời chói chang chiếu loá cả mắt, nhưng cũng không xua tan được mấy phần cái lạnh thấu xương này, chỉ có một vòng hào quang vàng mờ ảo bao phủ trên không trung mà thôi.
Cách xa yến tiệc một khoảng đất trống, Vân Túc ẩn mình sau cây đứng chắp tay, thỉnh thoảng lại liếc nhìn xung quanh, dường như đang đợi ai đó. Không lâu sau, liền thấy Kim Hạo Không dẫn theo một người áo đen vội vã đi tới.
Vân Túc nghe thấy tiếng bước chân quay đầu lại, ánh mắt rơi trên người người áo đen không hề che giấu vẻ khó chịu, còn chưa đợi hai người th* d*c, hắn đã lạnh giọng chất vấn: "Đồ vô dụng! Ai cho các ngươi tự tiện hành động?"
"Ngươi có thái độ kiểu gì vậy?" Người áo đen nghe thấy giọng điệu như đang chất vấn hạ nhân của hắn, lập tức giơ tay chỉ mặt mắng lớn, "Chúng ta không phải nô tài của Đại Thuận các ngươi, Nhị Hoàng tử tốt nhất nên chú ý lời nói."
Kim Hạo Không bên cạnh ngăn cản không kịp, nghe vậy trong lòng cũng kinh hãi, vội vàng kéo hắn lại nhỏ giọng quát: "Đại ca!"
"Ngươi sợ hắn làm gì?" Kim Cô khinh bỉ mắng lớn.
"Có gì cần chú ý sao?" Vân Túc khẽ nhướn mày, tay nắm hờ đặt bên môi, giọng nói nửa hỏi nửa cảnh cáo, "Bây giờ ngươi đang đặt chân trên đất Đại Thuận ta, cầu xin Nhị Hoàng tử Đại Thuận giúp ngươi làm việc, như vậy còn cần ta phải cung kính với ngươi sao? Kim Đại Điện hạ, thật là vô lý."
Kim Cô bị khí thế không giận mà uy của hắn áp chế, lục lọi khắp đầu cũng không bác lại được gì, nhất thời há miệng lắp bắp không nói nên lời, chỉ đành không phục nghiến răng trừng hắn.
Kim Hạo Không trong lòng thầm mắng một câu "đồ vô dụng", kịp thời chuyển chủ đề, nửa thật nửa giả nói: "Lần này là lỗi của chúng ta, Nhị Hoàng tử thứ lỗi."
Thường nói giơ tay không đánh người cười, hắn liên tục xin lỗi mấy tiếng, Vân Túc cũng hừ lạnh một tiếng không nói thêm gì. Trong lúc giằng co, hắn liếc mắt ra hiệu cho Kim Hạo Không, đối phương lập tức hiểu ý, quay sang phía sau nhỏ giọng vài câu, Kim Cô liền không tình nguyện nhanh chân rời đi.
Đợi đến khi không còn thấy bóng dáng hắn nữa, Vân Túc mới thu lại vẻ đùa cợt vừa nãy, đáy mắt lóe lên vẻ lạnh lùng, khiến người ta không khỏi rùng mình: "Ngươi dẫn hắn đến làm gì?"
"Hắn cứ nhất quyết đòi đi theo, ta có cách nào đâu." Kim Hạo Không nghẹn họng đáp một câu, lúc này cũng không còn vẻ kính trọng vừa duy trì, vừa nhắc đến Kim Cô, vẻ mặt liền đầy ghét bỏ.
Vân Túc cũng biết tính tình Kim Cô, dù sao sớm muộn cũng là người chết, dứt khoát bỏ qua hắn nói tiếp: "Ngươi còn nhớ lời ta đã nói khi đồng ý giúp ngươi không? Nếu dám tự tiện hành động, giao dịch giữa hai ta một chữ cũng không còn giá trị."
Kim Hạo Không tự biết đuối lý, trầm mặt im lặng không nói. Gã vốn muốn dùng chút thủ đoạn ngầm để đi đường tắt, lại hóa ra gậy ông đập lưng ông bị người ta dạy dỗ ngược lại cho một trận.
Vân Túc không nhanh không chậm nhìn gã, nhích lại gần vài bước nhắc nhở: "Ngươi muốn chết ta không cản, chỉ là nếu liên lụy đến ta..."
"Thì chuyện sống chết của Kim Nhị Điện hạ sợ là không do chính mình quyết định được nữa, càng đừng nói đến những điều kiện ta đã hứa với ngươi."
Kim Hạo Không cứng ngắc nhếch mép, trong khoảnh khắc ngắn ngủi đã cân nhắc rõ thiệt hơn, hạ giọng lùi lại mấy bước, khẽ chắp tay cúi người: "Đã hiểu, Nhị Hoàng tử dạy rất đúng."
Vân Túc không nhìn thấy vẻ mặt gã, nhưng Kim Hạo Không là loại người gì hắn không phải không biết, nếu không phải gã còn có chút tác dụng với mình, chỉ sợ người trước mặt này đã sớm không chết cũng tàn rồi.
Kẻ cản đường hắn, dù là người sống hay người thân, chẳng qua chỉ là một cái mạng, không quan trọng.
Im lặng hồi lâu, hai người đều ngầm tránh né những chuyện không vui này, rồi lại nhỏ giọng trò chuyện gì đó, hoàn toàn không chú ý đến phía sau tảng đá không xa đang có hai bóng người nấp kín.
Vân Trần vừa nãy kéo Sở Tôn Hành một mạch tìm đến đây, vừa hay đụng phải Kim Hạo Không đến tìm Vân Túc. Vị trí hiện tại của họ tuy không gần cũng không xa hai người kia, nhưng ghé tai nghe cũng không rõ họ nói gì, lại sợ bất cẩn gây ra động tĩnh, đành phải ở nguyên tại chỗ đợi hai người kia rời đi.
Y vội vàng rời khỏi yến tiệc, áo choàng cũng bỏ quên trên đệm mềm không mang theo, lúc này yên tĩnh lại, gió lạnh thổi tới thật có chút choáng váng.
Sở Tôn Hành thấy vậy vốn muốn cởi áo ngoài cho y, nhưng nghĩ đến tính tình Vân Trần sợ lại bị mắng một câu không cho, bèn dứt khoát vươn tay ôm y vào lòng.
Vân Trần rất hưởng thụ hành động này của hắn, trên mặt bất giác nở nụ cười, như thưởng cho hắn mà khẽ hôn lên môi dưới, bàn tay cũng không ngoan ngoãn mà móc vào cổ hắn.
Từ sau khi hai người thổ lộ tâm ý vào ngày đó, Vân Trần liền cố ý vô tình muốn dạy Sở Tôn Hành thế nào là chủ động. Y biết người này biết rất ít mấy chuyện tình cảm này, nguyên nhân sâu xa hơn thực ra vẫn là do hắn tự coi thường mình, cho nên không dám.
Vân Trần tuy xót xa, nhưng cũng không vội vàng sửa đổi quan niệm đã ăn sâu vào xương tủy hắn hai mươi mấy năm, dù sao họ còn cả đời, y sẽ từ từ nói cho hắn biết, có những thứ y chưa bao giờ để ý.
Ước chừng lại đợi thêm nửa nén hương, mãi mới đợi được bọn Vân Túc rời đi, hai người vừa định vòng ra, chợt lại bị một giọng nói quen thuộc khác ngăn bước.
"Đi theo."
Sở Mộ Sầm vẻ mặt nghiêm nghị như thường đi về phía này, cách hắn hơn mười bước, Chu Hiên Dung đang chạy theo sau hắn, đến khi đuổi kịp hắn thì không khỏi cúi người th* d*c hồi lâu.
Dường như lúc này mới chú ý đến hành vi không đúng mực của mình, trên mặt Sở Mộ Sầm hiếm thấy mang theo chút áy náy, tay hắn giơ lên giữa không trung do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn rũ xuống hai bên: "Xin lỗi, ở quân doanh quen rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!