Vừa dứt lời, Tiêu Cẩm Hàm cũng khá thức thời dừng bước.
"Chạy đi, sao không chạy nữa?" Lê Thu Văn đang tức giận, giọng nói thốt ra không khỏi mang theo vài phần hung hăng, khiến những người xung quanh liên tục dừng chânn đứng xem.
Tiêu Vị Trọc không có hứng thú đứng đó cho người ta chê cười, bèn nháy mắt với hai người, nghiêng đầu về phía phòng.
Lê Thu Văn giật mạnh đai lưng Tiêu Cẩm Hàm, hừ mạnh một tiếng đẩy người vào trong một cách thô bạo.
"Lê cô nương, lại gặp mặt rồi." Vân Trần mỉm cười vẫy tay với nàng.
"Sao ở đâu cũng thấy ngươi vậy?" Nàng có chút ghét bỏ lẩm bẩm một câu, vừa rồi đuổi theo Tiêu Cẩm Hàm thật sự làm nàng mệt chết, lúc này cũng không hề kiêng dè, tiến lên uống liền mấy chén trà lớn.
"Ta vẫn luôn ở đây, là cô nương tự xông vào mà." Vân Trần vô tội nhún vai, vừa nói vừa cố ý nhìn Tiêu Cẩm Hàm. Nhớ lại những lời Lê Thu Văn đã nói với y trong cung, nhất thời tò mò hỏi, "Thì ra người trong lòng mà Lê cô nương nói với ta hôm đó, chính là Tiêu phó tướng à."
"Cái gì mà người trong lòng, ngươi đừng có nói bậy!" Lê Thu Văn kinh hãi lên tiếng phản bác, không chút khí thế trừng mắt nhìn y, còn cãi lại, "Bổn cô nương mới không thèm quản hắn, chết ở ngoài đường cũng không liên quan đến ta!"
Vân Trần thấy mặt nàng hơi ửng đỏ, cũng không vạch trần, chuyển lời hỏi: "Hắn chọc ngươi cái gì mà tức giận thế này vậy?"
Không nói thì thôi, vừa nhắc đến chuyện này, cơn giận vừa nguôi ngoai của Lê Thu Văn lại bùng lên, tựa như cuối cùng cũng tìm được người để trút bầu tâm sự, đem hết những bực bội khó chịu trong lòng kể ra.
"Lần trước vì thêu khăn tay cho hắn, ngón tay ta suýt chút nữa bị đâm thủng." Lê Thu Văn giơ tay lên khoa tay múa chân, vừa nói không quên trừng mắt nhìn Tiêu Cẩm Hàm, "Đã nói là ngày hôm sau sẽ đưa cho hắn, kết quả đêm đó không biết có ai gửi thư gọi hắn rời khỏi kinh thành, chạy đến cái huyện Nam Thủy gì đó, ngay cả một tiếng cũng không nói với ta."
Nàng càng nói càng tức, cuối cùng lại thêm chút tủi thân, đưa tay cầm lấy một bộ chén đĩa trên bàn ném về phía Tiêu Cẩm Hàm.
Tiêu Vị Trọc đối diện với ánh mắt u ám của Tiêu Cẩm Hàm, không dấu vết cúi đầu xoa xoa mi tâm. Vân Trần lúc này đang nhẹ nhàng dựa vào người Sở Tôn Hành nhấp trà nghe chuyện, nghe vậy cũng sặc một tiếng.
Sở Tôn Hành kịp thời nhận lấy chén trà trong tay y, nhẹ nhàng vuốt lưng y: "Điện hạ chậm thôi."
Lê Thu Văn không hề chú ý đến sự khác thường của mấy người, vẫn chỉ vào Tiêu Cẩm Hàm lải nhải: "Lần này cũng vậy, vừa thấy ta đã chạy. Chạy đi, sao giờ lại không chạy nữa?"
Tiêu Cẩm Hàm phủi mấy cọng trà dính trên áo ngoài, bất đắc dĩ giải thích: "Ngươi nói không muốn gặp ta mà."
"Ta nói không muốn gặp ngươi thì ngươi chạy?" Lê Thu Văn bị câu trả lời hùng hồn của hắn chọc cười, tiến lên véo mạnh tai hắn, "Vậy nếu có một ngày ta yêu người khác, bảo ngươi tránh xa ra ngươi cũng tránh xa ra sao?"
Tiêu Cẩm Hàm mặc kệ nàng trút giận cũng không hé răng, đợi đến khi nàng khó khăn lắm mới buông tay ra, mới lắc đầu nói: "Không."
"Vậy nếu hắn quyền cao chức trọng ép buộc ta thì sao?"
Tiêu Cẩm Hàm nhíu mày nhìn nàng, thẳng thắn nói: "Vậy ta dẫn ngươi đi là được."
Lê Thu Văn cũng không ngờ hắn lại trực tiếp như vậy, mặt không khỏi đỏ lên. Quay đầu đối diện với vẻ trêu chọc trong mắt mọi người, nàng ho khan hai tiếng, né tránh ánh nhìn lớn tiếng nói: "Ai, ai thèm đi với ngươi!"
Vân Tế nhịn nãy giờ, cuối cùng cũng tìm được cơ hội, vội vàng trêu chọc vài câu. Lê Thu Văn không địch lại mọi người ngươi một câu ta một câu, từ đầu còn cãi lại từng câu, đến cuối cùng dứt khoát hậm hực không thèm để ý nữa.
Tiểu nhị bưng mấy đĩa thức ăn vào phòng, bày lên bàn giải vây. Mọi người cũng nhân cơ hội im lặng, lần lượt ngồi xuống cầm đũa dùng bữa, vui vẻ tự nhiên, tận hưởng khoảng thời gian rảnh rỗi hiếm có.
Ngoài cửa sổ, bóng tối bao trùm không trung lúc nào không hay, trên đường phố cũng vắng vẻ hơn, hoàng thành dần dần yên tĩnh trở lại, âm thầm chuẩn bị cho cuộc so tài ngày mai.
Cuộc thi săn bắn tỷ võ được tổ chức ở hậu sơn của lâm viên hoàng gia, là sự kiện quan trọng hàng năm, càng là biểu tượng thể hiện sức mạnh của Đại Thuận với tư cách chủ nhà, tuyệt đối không được sơ suất. Tuy bề ngoài là góp vui, nhưng hành vi cử chỉ của người trong cung đều phải hết sức cẩn trọng, không được xảy ra bất kỳ sai sót nào.
Thời điểm này mỗi năm cũng là cơ hội hiếm hoi để các phi tần trong cung được gặp gỡ người ngoài, ra ngoài hít thở không khí, tất nhiên ai nấy đều trang điểm lộng lẫy, dẫn theo cung nữ thái giám lần lượt đứng ở vị trí chờ đợi.
Trong rừng vẫn như mọi năm, tổng cộng thả vào hai trăm con thỏ rừng. Người tham gia đều được mang theo một người trợ giúp cùng vào rừng săn, trong vòng một canh giờ, ai bắn được nhiều thỏ rừng hơn sẽ thắng.
Theo lệnh của Thuận Đế, tiếng vó ngựa dồn dập lập tức vang vọng khắp bầu trời, cũng kinh động đến những chú chim đang nghỉ ngơi trên cây, vỗ cánh báo hiệu cuộc săn bắn chính thức bắt đầu.
Cuộc săn có một quy tắc bất thành văn, đó là hai năm liên tiếp người đoạt ngôi vị quán quân không được thuộc cùng một quốc gia. Một là để tránh người đoạt giải quá kiêu căng gây chú ý, hai là cũng không hay khi để quốc chủ nước khác liên tục thất bại mà mất mặt.
Vân Tế ngoài tài ăn nói ra thì hoàn toàn không biết gì về cung tên, tuy ngôi vị quán quân năm trước thuộc về Đại Thuận, nên lần này không cần tranh, nhưng cũng không thể tay trắng trở về được. May mắn còn có Tiêu Vị Trọc gánh vác, Tiêu đại Tướng quân ở phía trước bắn hạ một con thỏ rừng, y chỉ việc theo sau chắp tay niệm kinh siêu độ cho chúng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!