Chương 37: Cuối cùng thành tiếc nuối

Cô gái trước mặt có dung mạo khá xinh đẹp, trên mặt chỉ dùng chút phấn son điểm xuyết, mắt cong môi mỏng, tươi tắn mà không kiêu, thanh nhã mà không tục. Giữa đôi mày mang chút anh khí, cử chỉ hành động cũng hoàn toàn không có phong thái khuê các.

Vân Trần nhân lúc ăn cơm không khỏi thầm cảm thán trong lòng, có thể nuôi dạy một cô nương thành tính tình như vậy cũng thật đáng khâm phục.

Tính tình Lê Thu Văn vốn cởi mở thích giao du, thêm vào đó Vân Trần câu nào cũng có lời đáp lại, hai người trò chuyện qua lại không dứt.

Uống cạn chén rượu cuối cùng, Lê Thu Văn sảng khoái lau miệng, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Vân Trần và Sở Tôn Hành, do dự một chút, cuối cùng không kìm được tò mò hỏi: "Hai người các ngươi là bạn thân sao?"

Nàng vừa nãy đã thấy cử chỉ hành động của hai người rất kỳ lạ, rõ ràng mỗi người đều có đũa trong tay, sao cứ phải gắp thức ăn vào bát cho đối phương thế?

"Không phải." Vân Trần khẽ cong môi, nghiêng đầu suy nghĩ một chút, lời nói mang theo chút ý vị khó hiểu, "Cao hơn bạn thân một chút."

"Cao hơn một chút còn có thể là gì?" Lê Thu Văn chớp chớp mắt, nghĩ mãi không ra.

Vân Trần không trả lời nàng, chỉ tùy ý nói: "Sau này cô nương sẽ biết."

Lê Thu Văn không hài lòng với câu trả lời này, nàng nói chuyện xưa nay thẳng thắn, không thích những lời vòng vo ẩn ý. Vừa định hỏi tiếp, bên ngoài cửa sổ lúc này bỗng nổi lên tiếng trống chiêng rộn rã, nàng vội vàng nuốt những lời chưa nói hết vào bụng, nghiêng người ra ngoài nhìn.

Sở Tôn Hành nghiêng người nhìn sắc trời liền đoán được chắc là hội chợ bắt đầu rồi, liền nói với Vân Trần: "Chắc là đến giờ rồi, công tử có muốn qua đó bây giờ không?"

Vân Trần gật đầu đứng dậy.

"Các ngươi đi đâu vậy?" Lê Thu Văn nghe thấy tiếng động, quay đầu chặn hai người đang định ra ngoài, "Ta cũng đi."

Vân Trần giải thích: "Hôm nay trong thành có một hội chợ bán đồ từ thiện, cô nương muốn đi cùng không?"

"Là cái này à, ta còn tưởng các ngươi đi đâu chứ." Vẻ vui mừng trong mắt Lê Thu Văn thoáng qua rồi biến mất, thất vọng thở dài, nàng còn tưởng là nơi nào hiếm lạ lắm, mừng hụt, "Hội chợ này bổn cô nương đây không biết đã đi bao nhiêu lần rồi, lần nào cũng là những thứ đó, chán chết, ta không muốn đi."

Vân Trần thấy nàng có chút ỉu xìu, liền cười hỏi: "Vậy cô nương có thấy nơi nào không chán không?"

"Đương nhiên có." Lê Thu Văn ngồi trên đất, duỗi thẳng chân lắc lư qua lại, "Ta muốn vào cung xem thử! Ông cha bảo thủ nhà ta cứ không đồng ý, ta lớn như vậy cũng chỉ lén lút nhìn trộm được một lần từ xa."

"Trong cung chẳng có gì hay ho đâu." Vân Trần nửa thật nửa giả dỗ dành, "Chỉ sợ cô nương đi một lần rồi không muốn đi nữa."

"Ngươi còn chưa đi thì làm sao biết?" Lê Thu Văn cãi lại y một câu.

Vân Trần lắc đầu cười cười, cũng không nói thêm gì nữa, từ biệt nàng rồi hòa vào dòng người trên phố đi đến hội chợ.

Vì hội chợ do chưởng quỹ một trà lâu chủ trì, địa điểm cũng thuận lý thành chương được đặt ở trà lâu. Vân Trần ghét tầng dưới chật chội ồn ào náo nhiệt, liền dẫn Sở Tôn Hành lên lầu hai, chọn một chỗ tầm nhìn thoáng đãng mà cũng khá yên tĩnh ngồi xuống.

Chưởng quỹ kiên nhẫn đợi hồi lâu, thấy người đến cũng kha khá rồi mới sai người đóng cửa lớn, từ trong phòng bưng ra một loạt đồ vật bày bên cạnh. Ông cầm dùi trống gõ liên tục, gõ đến khi mọi người im lặng hết mới vỗ tay, lần lượt giới thiệu những bảo vật trong tay.

Chỗ hai người Vân Trần ngồi cách đài hơi xa, giọng chưởng quỹ lại bị tiếng ồn ào của đám đông át đi nghe không rõ lắm, chỉ có thể thấy mỗi một món đồ bày trên đài đều không trụ được một lát đã bị người ta thu vào túi.

Hoặc là hữu dụng, hoặc là vô dụng, hoặc là thật lòng thích, hoặc là mua cho có lệ.

Hội chợ này khác xa so với những gì Vân Trần tưởng tượng, lại vừa đúng với hai chữ "vô vị" trong miệng Lê Thu Văn. Y ỉu xìu lắc đầu, đang chuẩn bị dẫn Sở Tôn Hành vòng qua mái nhà trèo ra ngoài, lại dừng bước khi nghe thấy chưởng quỹ giới thiệu món đồ tiếp theo.

"Thanh kiếm này tên là Bạch Vụ(*) Kiếm, do một vị cao nhân ẩn thế trong giang hồ rèn ra..."

(*)sương trắng

Vân Trần quay đầu nhìn thoáng qua, liền thấy trên đài vốn trống không bỗng nhiên xuất hiện một thanh trường kiếm. Y hứng thú nhướn mày, dứt khoát ngồi trở lại chỗ cũ tiếp tục chờ xem.

"Tương truyền vị cao nhân kia từng có một người con gái trong lòng nhiều năm, hắn và người con gái đó kết duyên từ thuở thiếu thời, nhưng vì nàng là viên minh châu trong lòng một vị quan lớn, mà hắn năm đó chỉ là một bụi cỏ ven đường, ngại vì thân phận hai người cách biệt quá xa, hắn không muốn vì tư dục của mình mà làm lỡ dở người con gái đó, nên mãi chôn giấu tình cảm này trong lòng, chỉ lặng lẽ ở bên cạnh bảo vệ nàng."

Ngón trỏ Vân Trần men theo miệng chén trà một vòng, không hiểu sao nghe đến đây lại muốn nhìn về phía Sở Tôn Hành một cái.

Sở Tôn Hành hai tay chống lan can, thất thần nhìn vào thanh trường kiếm kia hồi lâu, trong lòng không biết đang nghĩ gì, cũng không hề chú ý đến ánh mắt Vân Trần đưa tới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!