Chương 26: Chỉ còn tiếng than

"Đại nhân." Liêu Hòa Phong ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt ông ta, trong mắt không còn vẻ thuận tòng ngày xưa, mà thêm vài phần cảm xúc khó tả, "Ngài thật sự tin lời Hữu tướng sao? Dù ngài có trốn thoát khỏi Nam Thủy, đến chân trời góc biển, Hữu tướng cũng nhất định sẽ giết ngài diệt khẩu."

"Ngươi nghĩ được thì ta không nghĩ được chắc!" Liêu Thu nghiến răng "phì" một tiếng, "Con cáo già đó chịu giúp ta chắc chắn là không có ý tốt gì, nhưng chỉ cần ta ra ngoài, sự việc sẽ có thêm đường xoay chuyển!"

"Lệnh bài điều động nhân mã ta mấy ngày trước đã giao cho ngươi rồi, chuẩn bị xong chưa?"

Liêu Hòa Phong lặng lẽ nhìn Liêu Thu hồi lâu, lắc đầu nói: "Đại nhân, chưa chuẩn bị xong, ta đã giải tán hết nhân mã xe đội rồi."

"Ngươi nói cái gì!" Liêu Thu giận đến suýt chút nữa tối sầm mặt mày, ông ta nhào tới song sắt, túm lấy khung cửa liều mạng lắc lư qua lại, "Liêu Hòa Phong, ta thấy ngươi điên rồi, không muốn sống nữa sao!"

Liêu Hòa Phong thở ra một hơi, trong mắt không biết từ lúc nào nhuốm vẻ lặng lẽ: "Đại nhân, ta quả thật sẽ không sống một mình."

Liêu Thu bị cảm xúc đột ngột thay đổi của hắn làm cho giật mình, môi trên môi dưới mấp máy, nhất thời lưỡi như bị thắt lại: "Hòa... Hòa Phong, có phải ngươi bị ai uy h**p không? Ngươi có biết mình đang làm gì không?"

"Đại nhân, mỗi việc ta làm đều rõ như ban ngày, dù là bây giờ hay trước kia." Liêu Hòa Phong dừng một chút, quỳ xuống hành lễ chủ tớ với Liêu Thu, "Đại nhân, ta là người được nửa cái bánh bao của ngài cứu sống, từ lúc đó ta đã thề, dù sống chết cũng nhất định đi theo ngài."

"Lần này cũng không ngoại lệ, chỉ là không như đại nhân nghĩ thôi." Liêu Hòa Phong từ trong ngực lấy ra một viên thuốc đen kịt trịnh trọng nhét vào tay Liêu Thu, "Đại nhân, trước khi đến ta vừa hay nghe nha dịch nói Tứ Hoàng tử hạ lệnh lăng trì ngài, quá trình lăng trì tàn khốc đến mức nào ta không cần nói nhiều đại nhân cũng hiểu."

"Thuốc này là xuyên tràng độc dược, vào miệng không đến một khắc liền có thể lấy mạng người, hơn nữa sẽ không có quá nhiều đau đớn."

"Ngươi có ý gì?" Liêu Thu nắm chặt viên thuốc độc màu đen trên tay, da đầu không khỏi tê rần, có chút nhìn không thấu người trước mắt.

"Chính là ý trong lòng đại nhân nghĩ."

Liêu Hòa Phong để lại câu nói này rồi rời khỏi nhà lao, mặc cho Liêu Thu ở phía sau gào thét thế nào cũng không hề quay đầu nhìn ông ta một cái.

Hắn đã hạ quyết tâm chết cùng ông ta khi giải tán đám người và xe ngựa mà ông ta đã tích lũy bao năm nay. Những năm qua dù Liêu Thu làm gì hắn cũng chưa từng trái lời, nhưng nửa đêm tỉnh giấc trong lòng luôn day dứt khôn nguôi.

Mấy ngày nay trong huyện dọn dẹp một khu đất trống, trên mặt đất bày đầy những mảnh thi thể thảm không nỡ nhìn. Xung quanh toàn là đám người khóc than oán hận, có nam có nữ, còn có cả người già trẻ con.

Liêu Hòa Phong trước khi đến đã đi một vòng qua đó, hắn tự biết tội của Liêu Thu không thể tha, nhưng thật sự không đành lòng để ông ta thật sự bị xử tử hình mà chết.

Hắn vốn là người được Liêu Thu cứu sống, cả đời này sẽ không phản bội ông ta. Đợi ông ta chết rồi, mình thay ông ta thu xác rồi tự sát đi theo ông ta, cũng coi như trọn vẹn tình chủ tớ cuối cùng của kiếp này.

Sau khi chết dù bị người ta lôi ra đánh đập hắn cũng không có gì để nói, dù sao hắn tội nghiệt sâu nặng, tất cả đều là tự mình chuốc lấy.

Ngày hôm sau ánh bình minh vừa ló dạng, để lại mấy vệt trắng nhạt trên mép tầng mây.

Giấc ngủ an ổn của Vân Trần đột ngột bị tiếng khóc xé lòng xé phổi từ dưới lầu đánh thức, y dụi mắt lật người.

"Điện hạ tỉnh rồi?" Sở Tôn Hành tựa người vào thành giường đỡ y một tay, "Dưới lầu là bà Ngô, bà ấy trời chưa sáng đã nghe tin đến khách đ**m rồi. Tiêu đại nhân vốn muốn vào hỏi Điện hạ phải làm thế nào, nhưng thấy Điện hạ còn ngủ, nên tự ý bảo Tiêu đại nhân đưa bà Ngô đi gặp Thúy Nhi trước."

"Sớm muộn gì cũng phải gặp, như vậy cũng tốt."

Vân Trần dụi dụi mắt, vừa mới tỉnh táo lại từ giấc mơ mơ màng.

Y vốn dĩ cũng không muốn tận mắt chứng kiến cảnh bà Ngô nhận Thúy Nhi, người thân thiết nhất nương tựa vào nhau bị đối xử như vậy, chỉ nghĩ thôi cũng thấy lòng quặn thắt.

Thấy y vẫn còn ngáp dài, Sở Tôn Hành nghiêng người che đi ánh sáng từ ngoài cửa sổ chiếu vào: "Điện hạ ngủ thêm chút nữa đi, dù sao trời cũng còn sớm."

"Tỉnh rồi thì không ngủ được nữa." Vân Trần lắc lắc đầu, hoàn hồn hỏi, "A Hành sao biết bà Ngô đến khi nào, đêm qua ngủ không ngon sao, sao dậy sớm vậy?"

"Ngày nào thần cũng tỉnh vào giờ này, Điện hạ tham ngủ không biết thôi." Sở Tôn Hành kéo chăn đắp kín cho y, "Sáng sớm gió lạnh, Điện hạ nếu không ngủ nữa thì mau mặc quần áo vào đi."

Vân Trần chống người ngồi dậy, chống cằm nhìn hắn: "Nghe ý ngươi nói, chẳng lẽ trách ta ngày thường không đủ hiểu ngươi?"

Sở Tôn Hành bị y hỏi ngẩn người, vội vàng đứng dậy nói: "Đương nhiên không phải."

"Trêu ngươi thôi mà, sao lại cho là thật rồi." Vân Trần cong mắt cười, thành thạo đưa tay bắt mạch hắn. Cảm nhận được nhịp đập dưới ngón tay mạnh mẽ đập từng nhịp, y lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, "Cuối cùng cũng đỡ hơn nhiều rồi, A Hành sau này không được có thêm vết thương mới nữa, nghe chưa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!