Chương 19: Không được chạy lung tung

Bên ngoài dần dần tĩnh mịch, Vân Trần cởi giày tất nằm trên giường, trằn trọc cả đêm cũng không tài nào chợp mắt được. Người ta nói quen sang khó quen hèn, mấy ngày ngủ chung giường với Sở Tôn Hành, giờ nhìn khoảng trống nửa giường bên cạnh, thật sự không quen.

Một bụng uất ức không có chỗ xả, Tứ Điện hạ cả người khó chịu đành nửa đêm đốt đèn cầm bút, mặt mày ủ rũ chép mấy quyển sách cho khuây khỏa.

Ngồi một mạch đến sáng hôm sau.

Vân Tế từ sớm đã quấn lấy Tiêu Vị Trọc đòi đi chợ sớm, liền nhờ tiểu nhị mang thuốc đã sắc xong đến phòng Sở Tôn Hành. Vân Trần thu dọn giấy bút trên bàn xong, vừa hay chạm mặt tiểu nhị đi ra, chưa đợi hắn kịp phản ứng gì, liền nghe thấy từ phòng bên cạnh truyền đến một tiếng động kèm theo tiếng rên khẽ.

Y lập tức hoảng hốt, cũng không để ý đến những chuyện khác, vội vàng đẩy cửa đi vào.

Sở Tôn Hành chống nửa người trên đất, có lẽ động tác đã làm rách vết thương, mặt hắn có hơi vặn vẹo. Cửa bị đẩy ra từ bên ngoài, hắn ngước mắt nhìn vẻ mặt hơi trầm xuống của Vân Trần, trong đáy mắt thoáng hiện vẻ ngơ ngác.

Tiểu nhị cũng nghe thấy động tĩnh, thò nửa đầu vào hỏi: "Công tử, có chuyện gì vậy? Có cần tiểu nhân giúp một tay không?"

"Không sao, ngươi ra ngoài trước đi." Vân Trần xua tay, chạy nhanh tới đỡ Sở Tôn Hành về giường, mặt đen lại quát khẽ: "Dưỡng lâu như vậy mới tốt lên một chút, lại còn động lung tung cái gì, lát nữa vết thương rách ra thì sao!"

Sở Tôn Hành khẽ "ừ" một tiếng, Vân Trần lại cố tình nhận ra trong đó một chút ý vị đáng thương.

Ngọn lửa vừa mới bùng lên trong lòng lập tức bị dập tắt hoàn toàn.

"Ta có hung dữ với ngươi đâu." Y lẩm bẩm một tiếng, kéo Sở Tôn Hành vào lòng, cúi đầu nhìn vết thương sau lưng hắn.

Quả nhiên, chiếc áo lót màu nhạt bị những vệt máu mỏng manh thấm ra nhuộm thành mấy vệt đỏ.

Sở Tôn Hành tự biết mình sai, bèn ngậm miệng im lặng. Vân Trần cũng mặc kệ hắn, chỉ hạ lệnh không cho hắn động đậy, coi như mình đang chăm sóc một con búp bê sứ khiến người ta lo lắng.

Y nhanh nhẹn c** ** l*t của người kia ra, bôi thuốc, thay vải băng một mạch. Y từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, những việc này thành thạo đến nỗi chính y cũng có chút kinh ngạc.

Y đưa chén thuốc còn ấm trên bàn qua: "Mau uống đi, lát nữa lại nguội mất."

Sở Tôn Hành nhận lấy chén thuốc, đợi đến khi hắn uống cạn không còn một giọt, Vân Trần mới thêm hai cục than vào lò, giả vờ tùy ý hỏi: "A Hành vừa nãy muốn xuống làm gì?"

Trong lòng y ít nhiều cũng có chút đoán mò, nhưng cũng không chắc chắn.

Sở Tôn Hành há miệng, hắn không dám nói sau khi Vân Trần rời đi ngày hôm qua, hắn tưởng y không về nữa, thế là ma xui quỷ khiến muốn xuống giường xem y, không ngờ lại bị y bắt gặp tại trận.

Vân Trần thở dài, y vốn muốn một mình ở lại mấy ngày cho khuây khỏa, nhưng cuối cùng vẫn không yên tâm để hắn một mình: "Sau này nếu có chuyện gì, đợi ta về rồi nói, biết chưa?"

Thấy Sở Tôn Hành gật đầu, Vân Trần lúc này mới im lặng, chớp mắt lại đột nhiên nghĩ đến chuyện gì, gõ nhẹ vào mép giường bảo hắn nhìn mình: "Khi nãy bôi thuốc cho ngươi thấy trên lưng ngươi còn nhiều vết roi, là ai trong phủ đánh?"

Sở Tôn Hành vào cung chưa bao lâu Vân Trần đã điều hắn đến bên cạnh mình, trong cung tuyệt đối không thể có ai dám lén lút làm hắn bị thương. Những vết sẹo kinh người trên lưng hắn, nhất định là khi còn ở phủ Tướng quân.

Sở Tôn Hành rõ ràng không muốn nhắc đến chuyện này, úp úp mở mở nói: "Phủ tướng quân quy củ nghiêm ngặt, phạm lỗi bị phạt cũng khó tránh khỏi."

Nghe giọng hắn vẫn còn khàn khàn, Vân Trần đưa một chén trà qua: "Phạm lỗi? Với tính cách của A Hành thì có thể phạm phải lỗi lớn đến mức phải xuống tay nặng như vậy?"

Vân Trần không có ý định để hắn cứ thế lừa gạt cho qua, vết sẹo kia y nhìn sơ qua đã biết là chưa được xử lý, qua bao nhiêu năm như vậy e là khó lành.

Sở Tôn Hành lúc đó tuổi tính ra cũng không lớn, bọn họ sao có thể xuống tay tàn nhẫn như vậy được chứ.

"E là không phải phạm lỗi, chỉ là vô cớ trút giận lên ngươi thôi."

Những ngày Sở Tôn Hành sống ở phủ Tướng quân, Vân Trần ở trong cung ít nhiều cũng nghe hạ nhân nhắc đến. Chỉ là y vẫn luôn không đành lòng nghĩ đến, liên tục tự nhủ, chỉ cần không tận mắt nhìn thấy thì cứ coi như chưa từng xảy ra.

Sở Tôn Hành thấy vẻ mặt y lạnh xuống, khẽ nói: "Đều là chuyện cũ rồi, sau này chắc cũng không về phủ nữa, chuyện đã qua hãy cho qua đi."

"Đương nhiên sẽ không để ngươi quay lại cái phủ đó nữa."

Nhưng chuyện đã qua thì không thể cứ như vậy mà bỏ qua, Vân Trần nghĩ thầm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!