Chương 13: Hang xác trên núi hoang

Sáng sớm hôm sau, Vân Tế và Tiêu Vị Trọc nhân lúc trời chưa sáng đã dẫn A Chí lặng lẽ trở về huyện Trấn Tuyền, hai ngày sau đó vẫn không có tin tức gì truyền về.

Mấy ngày này Vân Trần nhàn rỗi không có việc gì làm, ngoài việc phái người theo dõi Liêu Thu ra thì dẫn Sở Tôn Hành đi khắp huyện dạo chơi, thấy trên phố có gì ngon, lạ hay hiếm đều mua về nhét cho hắn.

Dù sao Tứ Điện hạ cũng không thiếu tiền, nếu không phải Sở Tôn Hành thật sự không chịu nổi lên tiếng nhắc nhở, e là y còn có ý định quét sạch cả huyện mất.

Đến nỗi mấy ngày nay chủ các cửa hàng cứ thấy y là như thấy thần tài giáng lâm, mặt mày hớn hở giới thiệu hết lượt những món đồ mới lạ của nhà mình.

Vân Trần nghịch ngợm một hồi trong đống hàng mới chọn ra được một chiếc nhẫn ngọc trắng, cầm lên ướm thử vào tay Sở Tôn Hành thấy rất hợp, liền tùy ý ném mấy đồng bạc vụn xuống sạp, chớp mắt đã lại đi sang cửa hàng khác.

Sở Tôn Hành sờ chiếc nhẫn trên tay, lại nhớ đến ngọc bội, kiếm tuệ, phát quan, y phục... bày gần nửa gian phòng ở khách đ**m, cuối cùng vẫn đưa tay giữ tay Vân Trần đang định móc tiền ra, dở khóc dở cười nói: "Công tử, dù ta có ba đầu sáu tay cũng không đeo hết những thứ này được đâu."

"Ta khi nào thì nói ngươi phải dùng hết một lần vậy, mỗi ngày đổi một cái cũng chẳng nhiều thêm bao nhiêu, ta còn thấy ít đó." Nói thì nói vậy, tay y vẫn dừng lại, quay đầu hỏi, "Đưa ngươi đi ăn chút gì đó nhé, A Hành muốn ăn gì?"

"Mấy ngày nay dạ dày công tử không khoẻ, quán ăn nhiều dầu mỡ, ăn nhiều dễ đầy bụng." Sở Tôn Hành nói.

Mấy ngày nay Vân Trần ăn uống quá phóng túng, thấy gì cũng thấy mới lạ, ngày nào cũng nhét đủ thứ tạp nham vào bụng.

Cuối cùng ông trời cũng không chịu nổi nữa, quả báo nói đến là đến.

Từ đêm hôm trước y đã thỉnh thoảng cảm thấy bụng đau âm ỉ khó chịu, tìm đại phu kê cho nửa khung thuốc mới miễn cưỡng điều trị được chút ít.

Giờ Sở Tôn Hành nào dám để y lại ra ngoài ăn uống lung tung, vừa dỗ vừa dụ nửa ngày mới khuyên được người về khách đ**m.

"Ngươi nói muốn nấu mì cho ta, không phải là đang dỗ ta đấy chứ?" Vân Trần ngồi bên bàn, ôm con bồ câu không biết đậu trên bậu cửa sổ từ lúc nào trong tay, ngước mắt nhìn Sở Tôn Hành.

Nếu không vì để ý đến bát mì này, thì y vừa rồi tuyệt đối sẽ không chịu rời chân khỏi đường phố đâu.

Sở Tôn Hành khẽ "ừ" một tiếng, xoay người xuống lầu mượn bếp của tiểu nhị.

Vân Trần cười tiễn hắn ra cửa, rồi lấy ống trúc trên chân bồ câu xuống, ch*m r** v**t v* lớp lông mềm trên đầu nó. Cả người bồ câu trắng như tuyết, thỉnh thoảng còn kêu gù gù hai tiếng, rõ ràng rất thích được v**t v* như vậy.

Khi Sở Tôn Hành bưng mì lên, Vân Trần vừa đặt bút xuống, nhét thư trở lại ống trúc rồi đậy kín, dựa vào lan can cửa sổ thả bồ câu đi.

"Tin tức của Tam Điện hạ à?" Sở Tôn Hành đặt bát mì đã trộn xong trước mặt y.

Vài sợi mì thô, vài cọng rau, bên cạnh còn có một quả trứng ốp la lòng đào.

Một bát mì chay bình thường như vậy, Vân Trần lại nhìn thấy ngon miệng vô cùng.

"Không phải hoàng huynh, là Thiệu môn chủ."

"Thiệu môn chủ ?" Không dám cho nhiều muối vào mì, Sở Tôn Hành bèn bưng bát củ cải muối chua cho y ăn kèm, "Nàng tìm điện hạ có chuyện gì sao?"

"Chuyện đường hầm Liêu phủ lần trước ta đã nói với nàng rồi, vừa nãy nàng gửi thư nói định để Song Loan giả làm con gái nhà nghèo đi dò la căn cơ của Liêu Thu, biết đâu còn có thể tìm được tung tích những người mất tích kia, hỏi ý ta thế nào." Vân Trần ngậm mì trong miệng, lúng búng nói, "Công phu của Song Loan không tệ, lại rất ít khi lộ diện ở Yên Vũ Lâu, việc này giao cho nàng hắn cũng ổn thỏa."

Sở Tôn Hành đáp một tiếng, đợi Vân Trần ăn hết cả bát mì lẫn nước dùng rồi rót một chén trà ấm cho y súc miệng.

"A Hành thấy chuyện này có được không? Nếu Liêu Thu thật sự là một con sói đội lốt người, vậy ta làm vậy chẳng phải là đẩy Song Loan đi chịu chết sao?"

Sở Tôn Hành nói: "Song Loan cô nương theo Thiệu môn chủ lâu như vậy, Thiệu môn chủ nhất định coi nàng như người nhà, nàng dám để Song Loan đi, tất nhiên là đã nắm chắc nàng tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện gì ở Liêu phủ."

Vân Trần gật đầu, nghĩ đến cũng thấy đúng lý.

Mấy ngày này hai người sống thật sự nhàn nhã an ổn, nhưng tục ngữ có câu "vật cực tất phản", thật không phải là lời nói suông.

Chân trời chậm rãi hiện ra vài vệt sáng trắng, Tiêu Cẩm Hàm đúng lúc đạp lên ánh bình minh này lật cửa sổ vào phòng.

"Tứ Điện hạ." Vẻ mặt hắn có chút mệt mỏi, chắc là nhiều ngày không được nghỉ ngơi tử tế, "Có động tĩnh rồi, sau khi Tướng quân lên đường đi huyện Trấn Tuyền, bên Liêu Thu liền không ngừng phái người liên tục lui tới hậu sơn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!