Chương 1: Mây bùn cách biệt

Bên ngoài điện, tuyết rơi trắng xóa, Đại Thuận cuối cùng cũng đón đợt rét đầu tiên của mùa đông năm nay.

Các cung nữ thái giám xoa xoa bàn tay, cúi đầu hà hơi, xếp hàng ở Phủ Nội Vụ để lĩnh than về cho các chủ tử trong cung.

Tuyết dày trĩu nặng cành cây trong cung, theo độ cong mà trượt xuống vài mảnh băng tàn. Mái ngói xanh, tường gạch lục, con đường nhỏ chỉ sau một đêm đã phủ lên một màu trắng xóa, khoác lên toàn bộ hoàng cung vẻ thanh tao nhã nhặn mà vẫn không mất đi vẻ uy nghiêm trang trọng.

Trong Lăng Uyên Điện, lò than tỏa khói nhàn nhạt, lặng lẽ hòa vào sắc trắng của tuyết qua khung cửa sổ tròn chạm khắc. Không khí tràn ngập mùi hương liệu nồng đậm, phức tạp nhưng không hề gay mũi, có thể thấy đã dụng công rất nhiều vào loại than đốt.

"Than đưa tới quả nhiên là loại tốt."

Thiếu niên nửa tựa vào đầu giường, giọng nói trong trẻo như ngọc. Chiếc áo bào dài màu trắng hạnh điểm xuyết vân băng rộng rãi khoác hờ trên người, mái tóc đen buông lỏng trên vai càng tôn lên vẻ thanh nhã thoát tục.

"Đồ cho Điện hạ, tất nhiên phải là loại than thượng hạng rồi." Lục Phúc công công khều khều than trong lò, ấn những viên chưa cháy hết xuống dưới, "Điện hạ có muốn lão nô cho người mang chút đồ ăn lên không?"

"Không cần đâu." Vân Trần khoác thêm áo choàng, ngẩng đầu nhìn quanh một lượt, hỏi, "A Hành đâu?"

"Tiểu Hạ Tử vừa mang lò đến có nói, thấy Sở thị vệ đang nói chuyện với Hồng Viễn Tướng quân ở hành lang điện." Lục Phúc công công cẩn thận kéo lại vạt áo choàng cho y, "Chắc là vừa nãy đi lấy than thì gặp."

"Hồng Viễn Tướng quân?" Vân Trần có chút kinh ngạc, "Vị Trọc về kinh khi nào vậy? Chẳng phải hắn theo Tam hoàng huynh xuống phía nam tìm kiếm rồi sao?"

"Cái này nô tài không rõ." Lục Phúc công công đáp.

Than trong lò sắp tàn, Lục Phúc công công vội vàng đóng cửa sổ và cửa điện lại để tránh khí lạnh tràn vào. Ông nhìn bóng lưng Vân Trần đang hướng mắt ra ngoài cửa sổ, khẽ hé miệng nhưng lại có chút do dự.

"Công công mà còn nhìn nữa, e là sẽ nhìn ta đến thủng cả người mất." Vân Trần cười khẽ, "Từ nhỏ ngươi đã theo ta, nếu không ngại thân phận, nói ngươi là trưởng bối của ta cũng không quá đáng, công công có gì cứ nói thẳng."

"Điện hạ quá lời rồi." Lục Phúc công công chắp tay, "Điện hạ, hiện giờ Nhị Điện hạ và Tam Điện hạ đều được Hoàng thượng phái đi tìm kiếm rồi, vậy mà người đến giờ vẫn còn ở trong cung, sao không thấy người sốt ruột chút nào vậy?"

Khóe mắt Vân Trần cong cong, buồn cười nói: "Hóa ra mấy ngày nay công công cau mày ủ rũ là vì chuyện này à?"

Hoàng thượng tuổi đã cao, nếu Đại Hoàng tử còn sống, với thân phận đích trưởng tử, e là ngôi vị Thái tử đã không còn ai tranh chấp. Nhưng từ khi Đại Hoàng tử bị bệnh chết bất đắc kỳ tử, Hoàng hậu cũng theo đó mà đi, đến giờ vị trí Đông Cung vẫn còn bỏ trống.

Hoàng tử Đại Thuận hiện tại có đủ tư cách kế vị chỉ có Nhị Điện hạ Vân Túc, Tam Điện hạ Vân Tế và Tứ Điện hạ Vân Trần.

"Công công." Vân Trần nói, "Ngươi ở bên cạnh ta đã mười mấy năm rồi, còn chưa hiểu ta sao?"

Ngôi vị Thái tử, cửu ngũ chí tôn, thân phận mà người người khát khao đó, Vân Trần lại coi như rắn rết, né còn không kịp.

Ngôi cao dù tốt cũng ràng buộc cả một đời, trách nhiệm lớn lao nếu không gánh nổi, e là sẽ liên lụy đến vô số dân lành đang cần cù bái lạy khắp thiên hạ. Đời người vốn dĩ rất dài, nếu sau này bị một mảnh hoàng bào giam cầm trong chốn lầu son cung điện, thật sự đáng sao?

Lục Phúc công công thở dài, vẻ mặt hơi ưu sầu nhưng lại bất lực: "Điện hạ, dù lão nô không nói, người cũng tự hiểu. Cuộc tranh đoạt ngôi trữ này, tranh vốn không phải là sự tự do kia, mà là có cơ hội để có được tự do hay không."

Ánh mắt Vân Trần lướt qua ngoài cửa sổ, dừng lại ở nơi xa, cung nhân nâng lò sưởi tay đổi ca quét tuyết, lặng lẽ mà cũng vô ưu.

Lời của Lục Phúc công công y đương nhiên hiểu, đây là đạo lý phải hiểu rõ khi đã sinh ra trong hoàng tộc. Đại Hoàng tử bị bệnh mà chết, nhưng đằng sau cái chết đột ngột ấy, không ai biết rõ nguyên nhân thực sự là gì.

Bước đi trên lưỡi đao, khắp nơi đều khó khăn trùng trùng, chỉ khi nắm chắc thanh đao trong tay mới có chút tư cách để th* d*c.

"Công công cứ yên tâm." Vân Trần cười khẽ, "Ai nói phụ hoàng chưa từng tìm ta? Chỉ là chưa kịp nói với ngươi thôi."

"Điện hạ nói thật sao?" Đáy mắt Lục Phúc công công lộ vẻ vui mừng, nụ cười trên mặt chân thật từ đáy lòng.

Vân Trần nhìn đến lòng ấm áp, cong mắt gật đầu.

Trong cung, bên cạnh có được một người không lấy việc hãm hại mình làm lợi đã là đại phúc, mà Vân Trần lại có đến bốn người.

"Vậy Điện hạ định khi nào xuất phát?" Lục Phúc công công hỏi.

"Chắc là ngày mai đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!