Tuần Tu nghe lời Liễu Y nói, ánh mắt trầm xuống, thấy Liễu Y cúp điện thoại, trực tiếp ôm eo nhỏ của Liễu Y, tiến đến bên tai Liễu Y, khóe miệng
cười lên, thấp giọng nói một câu, "Nói chuyện với ai vậy."
Liễu Y tựa vào bả vai Tuần Tu, ngẩng đầu lườm một cái, "Không phải anh đã nghe thấy rồi sao."
Tuần Tu cầm bàn tay nhỏ bé của Liễu Y, hôn một cái, giọng nói trầm thấp, "Sao Dương Vanh lại tìm em."
"Người luôn cảm thấy chưa đủ, đây là bình thường," Liễu Y vì nguyên thân mà
cảm thấy không đáng, vì một người đàn ông như vậy mà hồn phi phách tán,
đáy mắt trầm xuống.
Tuần Tu không muốn cho Liễu Y nghĩ tới
những người khác, đưa tay kéo mặt Liễu Y qua, cúi người hôn lên khuôn
mặt Liễu Y, cánh tay ôm chặt hơn.
"Dương Vanh là con trai
của quản gia nhà họ Dương, khi đó anh rể anh kêu anh phóng cho anh ta
một con đường, nếu hắn vội vàng tự tìm phiền phức, cũng không cần phải
nể tình, yên tâm, sau này anh ta sẽ không xuất hiện trước mặt em nữa, "
Tuần Tu lạnh giọng nói. diễn. đàn. lê. quý. đôn
Liễu Y nghiêng
đầu chăm chú nhìn, đưa tay đẩy khuôn mặt tuấn tú đang nhích lại gần mình ra, "Cho anh ta một con đường cũng được, hiện tại anh ta cũng sẽ không
dám xuất hiện trước mặt em, chuyện trước kia em đã quên rồi, anh cũng
quên đi."
Đương nhiên Liễu Y biết người này đang ghen, bằng
không không đáng đi làm khó một người hai bàn tay trắng như Dương Vanh,
kỳ thật Liễu Y cảm thấy như vậy cũng tốt, dù sao làm cho người ta có
được trước sau đó lại mất đi, mới đúng trừng phạt lớn nhất, có đôi khi
làm quá mức, sẽ chỉ càng thêm phiền toái.
Tuần Tu vừa nghe,
chớp mắt hai cái, cười lấy lòng, "Vậy thì nghe em, bất quá, cho anh một
an ủi, ừm, mới vừa rồi bị cắt ngang."
Cuối cùng nụ hôn an ủi không thấy đâu, trái lại bị Liễu Y trực tiếp đá bay, để cho Tuần Tu
thầm hận trong lòng, nhớ lại Dương Vanh, trong lòng trầm tư.
Sau khi về đến nhà, vài ngày tiếp theo, Liễu Y đã thông suốt thái độ của
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!