Sau khi về đến nhà, Liễu Y nhẹ cả người, ném túi lên trên tủ giầy, vọt vào
phòng bếp rót ly trà, ôm ly đi tới phòng khách, nằm trên ghế sofa, toàn
thân thư thái, vẫn là trong nhà thoải mái
Mở TV trên vách
tường cách đó không xa, Liễu Y thảnh thơi nhìn lên, chỉ là tai nghe được một chút động tĩnh, tinh thần lực cảnh giác tản ra, ngồi thẳng thân
thể, để ly trà trong tay xuống khay trà trước mặt, mặt trầm tư.
Tuy rằng mới chuyển đến mấy ngày, trong cả tầng lầu cũng không có người
khác, ngoại trừ nhà bên cạnh đã trang hoàng xong, toàn bộ lầu trên trống không, cho nên Liễu Y cực kì hài lòng, thích loại thanh tĩnh này, hôm
nay nhà bên cạnh bắt đầu có người ra vào quét dọn, không phải có người
muốn chuyển vào chứ.
Liễu Y nhìn động tĩnh nhà bên cạnh,
liền ném sau ót, sau khi duỗi lưng một cái, trực tiếp chạy đến sân sau
hít thở không khí, sau đó giơ bình lên tưới nước, bắt đầu tỉ mỉ gây
trồng mầm hành lá.
Ngày hôm sau, trời tờ mờ sáng, Liễu Y
nghe thấy động tĩnh, cảnh giác mở mắt ra, nhớ tới phát hiện ngày hôm
qua, sau đó từ từ thả lỏng nằm xuống tiếp tục ngủ thêm, cho đến trời
sáng, Liễu Y mới ngáp xoa tóc rời giường rửa mặt.
Mặc dù bây giờ Liễu Y vẫn thiếu hụt như lúc trước, nhưng so với lúc vừa tới thế
giới này, Liễu Y ung dung hơn nhiều, ít đi phần gấp gáp, có lẽ cái này
cũng là chuyển biến tốt, cũng không vội vàng đi vơ vét của cải giống như lúc đầu, chỉ là lương thực dự trữ đã chuẩn bị tốt, cho nên thoạt nhìn
vẫn tương đối an nhàn.
Mặc dù lúc đầu không thích nghề diễn
viên, nhưng có trí nhớ của thân thể này, cũng không bài xích nhiều, rốt
cuộc là sống thoải mái tự tại, hàng năm cực khổ mấy tháng, liền có thể
sống tốt, hơn nữa sự nghiệp phát triển không ngừng, không thể nói rất
tốt, nhưng ít nhiều cũng có thể nhận được ít vai diễn.
Theo
như tính cách của Liễu Y, mục tiêu của Tiền Văn Phương Liễu Y chưa bao
giờ theo đuổi, có kinh nghiệm mấy lần bị người khác bao vây, nói cho
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!