Do lỗi của Liễu Y,
nên đạo diễn Liêu nghiêm túc phê bình, mặc dù vẫn còn mắc cười, Liễu Y
thì thành thật nhận lỗi, gật đầu, dù sao cũng là lỗi của cô, lần quay
lại thì Quách Thiếu Bân làm mắc lỗi, bắt đầu NG liên tiếp.
Tiếng bắt đầu vừa vang lên, Liễu Y lấy hơi để nói, diễn nghiêm túc, hết sức chăm chú, rốt cuộc đã nói đúng lời thoại.
Nhưng là, Quách Thiếu Bân lại nhớ tới chuyện hồi này, đến đó câu thoại đó, lại ấp úng, đành phải diễn lại lần nữa.
Bắt đầu lần nữa, Liễu Y biết là do mình nên Quách Thiếu bân mới diễn không
được, mắt tỏ vẻ áy náy, nhưng này ánh mắt theo như cách nghĩ của Quách
Thiếu Bân, thì không phải là áy náy, mà đó là khiêu khích.
Cho nên, lần này Quách Thiếu Bân nghiêm túc diễn, cũng may đến đó lời thoại đó không bị dừng giữa chừng, rốt cuộc thuận lợi cho qua, Quách Thiếu Bân thở phào nhẹ nhõm, nhưng
lại quên lời thoại sau đó , lại tiếp túc diễn lại.
Đạo diễn Liêu
biết đã xảy ra chuyện gì, đưa tay sờ cằm, biết có quay tiếp thì cũng
vậy, có lúc minh tinh hay diễn viên thường đi chăng nữa sẽ không thể tập trung diễn được, cho nên, đạo diễn Liêu phất tay, bảo mọi người nghỉ
ngơi một chút rồi tiếp tục quay.
Nghỉ ngơi xong Quách Thiếu Bân
như được sống lại, tinh thần sáng láng, nhao nhao muốn quay tiếp, rất tự tin, rồi anh ta lại thấy ánh mắt khiêu khích của Liễu Y, mắt lạnh lẽo
nhìn qua, tỏ vẻ ta đây.
Liễu Y căn bản không biết cô đang hối lỗi lại bị Quách Thiếu Bân nghĩ như
vậy, cho nên thấy Quách Thiếu Bân liếc mình như vậy, cô không hiểu ra
sao, nên không thèm để ý, tập trung tinh thần để diễn cho tốt.
Sau khi bắt đầu, quay phim vô cùng thuận lợi, thuận lợi khiến Liêu Hòa cũng không phải gật gù, sờ cằm thầm nghĩ, không hỗ là một minh tinh, cũng
lợi hại thật, có sự cố thì vẫn xử lý tốt .
Quay phim đến gần
cuối, Liễu Y ngồi trên ghế, hỏi xong vấn đề cuối cùng, thì ngồi dậy đóng xấp tài liệu trước mặt lại, mắt không hề chớp nhìn chằm chằm đối Quách
Thiếu Bân, lại hỏi tiếp: "Nếu tội phạm là người quen của cậu, bảo cậu
đánh chết cậu ta, cậu có làm hay không?"
Quách Thiếu Bân làm theo kịch bản, không nói một lời, nhưng ánh mắt tỏ ý
không đành lòng, tinh thần như muốn sụp đổ, mắt nhìn chòng chọc vào bác
sĩ tâm lý vẫn tỉnh bơ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!