Chương 57: (Vô Đề)

Liễu Y xách hành

lý lên, mắt liếc dòng xe đang chạy, xoay người đi vào chung cư Văn Hưng,

rồi vào thang máy, mãi cho đến tầng cao nhất, thì cửa thang máy mở ra,

Liễu Y chợt ngừng lại, sao anh ta cứ đi theo mình vậy chứ, hôm bữa đã

nói rõ rồi mà.

Liễu Y từ từ đi ra, xoay người nhìn cầu thang , vô lực nói: "Đi ra đi."

Hải Thành toàn thân chấn động, trán đầy vạch đen, lại bị phát hiện rồi,

mình trốn kỹ lắm rồi mà, sao lại bị phát hiện vậy chứ, haiz.

"Đừng có trốn nữa, tôi biết anh

đang đứng đằng sau cánh cửa." Liễu Y để hành lý xuống, dựa vào tường,

nhìn chằm chằm vào cánh cửa cầu thang.

Hải Thành cọ chân, mặt tối sầm lại, đành phải đi ra ngoài, miệng cười cười: "Cô về rồi sao?"

Vừa nói xong, Liễu Y giật mình, hình như đã nghe qua rồi thì phải, đúng là

người chung một nhà mà, Tuần Tu hình như cũng có nói vậy.

"Rốt cuộc là sao thế, sao anh lại ở đây hả?" Liễu Y hỏi thẳng.

Hải Thành cúi đầu, hồi lâu mới ngẩng đầu lên, cười cười, lại phải bán dứng Tuần thiếu rồi: "Tuần thiếu bảo tôi đi theo cô."

Liễu Y giật mình, lấy tay ngoáy ngoáy lỗ tai:" Anh nói lại lần nữa."

"Là Tuần thiếu dặn dò, thiếu gia cảm thấy Đường Lễ sẽ không bỏ qua dễ dàng

như vậy, tôi đi theo cô thì... cô cũng an toàn hơn." Giọng nói Hải Thành ngày càng nhỏ, nhớ tới hôm bữa Liễu Y một mình đánh hết cả chục người,

không biết phải nói sao.

Liễu Y thở dài một hơi, Tuần Tu sao, rồi mắt nhấp nháy, Liễu Y đâu phải người dễ

dàng chấp nhận như vậy, nhưng cô với Tuần Tu có thân thiết đâu chứ, rồi

nhìn Hải Thành trước mặt, hất cằm lên nói: "Đi về đi, chuyện của tôi,

tôi tự giải quyết, thay mặt tôi gửi lời cảm ơn thiếu gia của anh dùm ."

"Không thể như vậy được," Hải Thành nói, mặt áy náy: " Nếu đi về tôi sẽ chết chắc đó."

Liễu Y im lặng nhìn Hải Thành đang bối rối, thấy không đành lòng, đi tới hỏi: "Tuần thiếu của các anh rốt cuộc là nghĩ gì thế?"

Hải Thành muốn nói lại thôi, thầm nghĩ, thiếu gia chắc đang nhớ cô chứ sao

nữa, nhưng mà Hải Thành lại không dám nói nữa, đành phải nói: " Tuần

thiếu nói qua, Đường Lễ đụng tới cô, là tại thiếu gia, nên thiếu gia

phải chịu trách nhiệm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!