Sau khi trở về từ bãi bắn bia, Liễu Y cảm thấy ánh mắt của mọi người nhìn cô không bình
thường, ngay cả huân luyện viên cũng có ánh mắt rất kì lạ khi nhìn cô,
còn trợ thủ của anh ta thì khỏi phải nói, lúc nào cũng nhìn cô chằm
chằm, giống như mặt cô có dính thứ gì đó.
Liễu Y cũng thử tự hỏi
việc gì đang xảy ra, nhưng đối mặt với hiện tượng như thế này, cô cũng
có tính toán, xem ra việc thu sổ sách không cần làm phiên nữa rồi.
Sáng sớm hôm sau, vẫn chạy mười vòng như thường lệ, ai cũng rất nghiêm túc,
sau đó ăn điểm tâm, rồi huấn luyện viên cho mọi người về phòng dọn đồ,
mọi người đều biết đã đến lúc phải chia tay.
Tám người đi về
phòng, chỉ thấy trên hành lang toàn là người, ai cũng nhiệt tình hưng
phấn, đây là lần đầu họ cảm nhận được, họ vẫn còn là diễn viên.
Bởi vì ngày đầu tới quân đội, bọn như bị đày tới địa ngục, không ai thèm
chú ý, cũng không được đối xử đặc biệt, không có được cảm giác mình là
diễn viên, giống như mình chỉ là người bình thường không có gì đặc biệt, dường như họ đã quên thân phận của mình, dần dần họ quen với cuộc sống
quân đội, cố gắng hoàn thành nhiệm vụ, cố gắng hoàn thành huấn luyện,
hoà nhập chung với tập thể.
Mà bây giờ, nhìn thấy như thế, tám
người họ vô cùng kinh ngạc . chỉ biết nhìn nhau, thì ra quân nhân không
phải không có thần tượng, bây giờ bộn họ còn biết thêm một điều, họ vẫn
còn là diễn viên.
Mấy anh lính lính nhường đường cho tám người
đi vào, thấy tám người đi tới họ yêu cầu chụp hình chung rối rít, còn
xin chữ kí, trong lúc nhất thời, cả tám người cảm thấy rất ngạc nhiên.
Trong phòng ai cũng toàn là người, nhất là phòng của Liễu Y, khó có ai mà
chen vào được, ai ai cũng chen nhau ngoài cửa, càng ngày càng đông
người.
Bởi vì Liễu Y là mỹ nữ với lại mỗi ngày nhìn thấy Liễu Y
trong sân huấn luyện, rồi nhìn Liễu Y trong nhà ăn, nên Liễu Y rất được
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!