Quách thiếu Bân chưa
bao giờ bị sỉ nhục như thế, mặt đỏ lên, mắt hiện lên tia lửa, liếc nhìn
mọi người xung quanh, cố gắng nhịn, chỉ hừ một tiếng, lấy cái nón rồi từ từ dứng dậy đi ra ngoài.
Bởi vì phòng của Quách Thiếu Bân dễ đi lại nhất, cho nên chọn phòng của anh ta để họp, Liễu Y thấy anh ta muốn đi ra ngoài, nói: "Đây là phòng của anh mà, bây giờ ở dưới lầu đã sớm
đóng cửa rồi."
Quách Thiếu Bân khựng lai, mặt lại càng đỏ hơn, còn mấy người kia rốt cuộc không nhịn được nữa, cười lăn lộn.
Lê Hoa liếc nhìn Liễu Y, biết Liễu Y chỉ là thuận miệng nói, mấy ngày
nay tiếp xúc, cũng biết ít nhiêu tính tình của Liễu Y, trong showbiz rất ít người như thế này, mặc dù anh không biết tại sao Quách Thiếu Bân lại như thế, nhưng anh cũng không quan tâm.
B
Rồi mới mở miệng nói:" Được rồi, Thiếu Bân à, chúng ta dù sao cũng không
phải là quân nhân, nhưng mà, đi làm quen thế này rất có ích khi quay
phim, có Liễu Y làm lớp trưởng, cũng có sao đâu chứ, nói cho cùng chúng
ta hợp tác quay bộ phim này, Liễu Y chỉ nói vậy thôi, đừng để ý."
Quách Thiếu Bân chậm rãi xoay người, tới chỗ ngồi rồi ngồi xuống , hừ một cái, sau đó im lặng không nói gì.
Liễu Y hài lòng gật đầu, mở cái laptop trước mặt ra, bắt đầu cuộc hợp, trước thì khen ngợi, sau đó phê bình, rồi cuối cùng tổng kết lại, cuộc họp
lần đầu vô cùng thành công, cũng cho thấy Liễu Y đã được công nhận là
lớp trưởng.
Mặc kệ bọn họ nghĩ gì, một ngày lại bắt đầu, huấn
luyện lại tiếp tục, mấy bữa nay huấn luyện mọi người vô cùng mệt mỏi,
mắt mở không lên, vừa phải chịu đựng huấn luyện viên mà còn phải chịu
đựng cả Liễu Y, càng ngày càng khổ sở.
Huấn luyện viên theo dõi
vài ngày, phát hiện có Liễu Y thì mình không cần làm gì, vui mừng vô
cùng, mỗi ngày giao nhiệm vụ xong thì cho Liễu Y toàn quyền phụ trách.
Đối mặt với bảy người họ, mặc kệ họ là ai, Liễu Y cũng không đối xử đặc
biệt, Liễu Y cỡ nào cũng không chịu năn nỉ, càng ngày càng quá đáng, nào là phê bình kín đáo, trấn áp, khiến bảy người họ cũng quen dần.
Mà Liễu Y từ từ mới lộ thật bản chất, huấn luyện vien vừa biến mất, Liễu Y toàn quyền làm chủ.
Tư thế đứng không đúng, cứ đứng tiếp một giờ, không đứng thì chúng ta cứ lén lút giao dịch thôi.
Chạy mà chuồn mất, chạy thêm vài vòng nữa, không chạy thì cứ lén lút giao dịch vậy.
Đợi đến lúc ăn cơm, mà ăn không kịp thì lớp trưởng luôn vì mọi người chuẩn bị tiếp, nhưng phải có giao dịch chứ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!