Chương 41: (Vô Đề)

Hồi lâu, lại nghe có tiếng động: "Lại có cái chuyện gì nữa?"

Tần Văn hít sâu một hơi, bình tĩnh hỏi: "Thế nào, chê tôi phiền sao, Đường đại thiếu."

"Làm sao lại thế chứ." Đường Lễ phất phất tay với người trước mặt, liếc nhìn cửa thư phòng đóng lại, đẩy mắt kiếng, dựa người ra sau, vuốt vuốt mi

tâm.

"Anh nói thật dễ nghe, bây giờ muốn qua cầu rút ván rồi. Tần Văn cười nhạo.

"Cô lại muốn gì nữa." Khóe miệng Đường Lễ đùa cợt, giọng điệu ôn hòa hỏi.

Tần Vân hừ một câu: "Đường thiếu, anh đừng xem tôi đứa bé ba tuổi để dụ

dỗ, lần trước đi Lý gia, anh giới thiệu đều là người nào, vốn là đã nói

là có vai diễn đó, mới vừa rồi gọi điện thoại, lại nói có người khác

rồi, tôi chẳng lẽ dễ lừa gạt lắm sao."

"Tần Vân, chỉ vì chuyện

lần trước của cô, tôi phải nhín chút thời gian, đặc biệt đi với cô một

chuyến, cô phải biết, quan hệ của chúng ta tốt nhất là không để ai

biết." Đường Lễ lạnh nhạt nói.

"Vậy ta vì người lúc anh tiến cử

tôi, làm sao anh lại chưa nói gì với tôi, Đường Lễ, tôi có thể biết được tất cả, lúc đầu xác thực anh âm thầm lót đường, mà tôi cũng không qua

cầu rút ván, tôi dắt cho anh biết bao nhiêu mối anh quên rồi sao, thế

nào, hiện tại tôi xuống dốc, anh chán tôi rồi, cho nên cũng không sao."

Tần Vân nói.

Đường Lễ thản nhiên nói: "Đừng nghĩ nhiều, dầu gì qua nhiều năm như thế rồi, đừng nghĩ tới nữa."

"Đường Lễ, anh có ý gì, sự kiện Dương Vanh kia tôi cũng không biết sẽ trở nên

như vậy, hơn nữa Dương gia anh để cho tôi trèo lên phía trên , hiện tại

cũng không được, lần trước tôi để cho anh giúp tôi giải quyết chuyện

Dương Vanh, anh nói hắn và Dương gia còn có quan hệ, tôi cũng bỏ qua, dù thế nào đi nữa hắn cứ vài ngày lại xuất hiện, chỉ là hơi chán, nhưng

là, tôi thành như bây giờ, đều là bởi vì anh, công ty hiện tại không

quan tâm tôi, trước kia quen thuộc bởi vì Dương gia, giờ đã sớm không có tung tích, tôi mới để cho anh giúp tôi giới thiệu mấy người, anh cứ ra

sức từ chối, còn có một lần, giới thiệu cho tôi người không ra gì, Đường Lễ, anh tự hỏi anh đi, tôi Tần Vân nhiều năm như vậy đi theo anh, không có công lao cũng có khổ lao chứ, Đường gia của anh được như bây giờ,

tôi cũng có công trong đó mà, tôi hiện tại chỉ muốn xoay người lần nữa,

lấy lại thứ của tôi." Tần Vân nói.

Khóe miệng Đường Lễ cười như

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!