Hai người bốn mắt nhìn nhau, Liễu Y ngượng ngùng nhìn người nào đó, không biết ánh mắt kia là có ý gì.
"Anh ăn no chưa?" Liễu Y nhắm mắt hỏi.
Tuần Tu buông chiếc đũa trong tay xuống, cúi đầu cầm khăn lên lau miệng,
ngẩng đầu nói: "Tôi là chủ, tôi nên hỏi cô câu này mới đúng."
Liễu Y cũng học theo cúi đầu lấy khăn lau miệng, cô cực kỳ hài lòng bữa ăn
hôm nay, ngẩng đầu nói:"Tôi no rồi, đầu bếp nhà anh tay nghề không tồi
chút nào."
"Thích là được rồi." Tuần Tu thản nhiên nói, gật đầu.
Liễu Y ăn xong, thật vất vả mới có một ngày nghỉ ngơi, thế nào cũng phải đòi nợ cho bằng được, buổi sáng không được, thì buổi chiều lại đi đòi tiếp, những đó chẳng cứ đứng ở đó hoài.
Rồi đứng lên, gật đầu, "Tuần tiên sinh, hôm nay cám ơn anh, cũng đến lúc tôi phải đi rồi."
Sắc mặt Tuần Tu bình tĩnh, giọng nói lạnh đi: " Gọi Tuần Tu, đừng gọi là Tuần tiên sinh, nghe quá khách sáo."
Liễu Y chợt dừng lại, cảm thấy hơi khó hiểu, nhưng vẫn nói:"Được rồi, Tuần
Tu, tôi phải đi rồi, cám ơn đã mời tôi ăn cơm, còn hồi nãy..."
"Sẽ không thiếu cô đâu, chút nữa Hải Phong đưa cho cô." Giọng điệu Tuần Tu trầm thấp, khoát tay.
Liễu Y nghe xong, cả người buông lỏng, cảm ơn lần nữa, rồi xoay người rời đi, phất tay một cái, lấy 1000 rồi đi.
Ngồi ở trong xe, ra khỏi cửa chính của biệt thự, Liễu Y lập tức quăng Tuần
Tu ra sau đầu, chỉ là tình cờ gặp nhau, không cần để ý làm gì, cái thế
giới xa hoa đó, Liễu Y cũng không thèm quan tâm.
Tuần Tu ngồi
trên xe lăn, một tay chống cằm, ánh mắt nhìn chằm chằm bóng xe đi xa,
rồi từ từ biến mất, đáy lòng giống như bị mất một vật gì đó, nhớ tới bộ
dạng lúc ăn vô cùng tự nhiên của Liễu Y, trong lòng không chắc chắn lắm, mới tiếp xúc nửa ngày, cũng không dài không ngắn, nhưng Tuần Tu lại
không biết nói thế nào, Liễu Y này không thể suy đoán như người bình
thường được, càng tiếp xúc, càng nhìn không thấu.
Hải Phong kế
bên Tuần Tu, trầm mặc chờ đợi, mà thấy thiếu gia nhìn ra ngoài cổng,
trong lòng thử suy đoán, nghĩ tới điều gì đó, sắc mặt vặn vẹo, không thể nào, con gái gì mà còn đã ham tiền còn ham ăn, mắt của thiếu gia chắc
cũng không bình thường.
Tuần Tu nhắm mắt lại, nhỏ giọng nói: "Trở lại thư phòng đi."
Hải Phong ừ một tiếng, mắt liếc khí thế lạnh lẽo của thiếu gia, cảm thấy không bình thường cho lắm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!