Tuần Tu cầm khung
hình ở trên bàn lên, lộ ra hoài niệm, đôi mắt u buồn, gia đình này, chỉ
còn lại anh và chị của anh thôi, chỉ là, cũng may Dương gia đôi xử với
chị anh không tệ, nên anh cũng yên tâm phần này, chỉ cần chị ấy hạnh
phúc là đủ rồi.
Mà còn anh, nếu ngày nào mà chưa trả thù được Tề
gia, thì chỉ có thể ngồi trên xe lăn, cái danh hiệu thiếu gia của Tuần
gia, đã sớm không còn nữa rồi, anh bây giờ, người ngoài nhìn vào, thì
anh chỉ là một người tàn phế vô tích sự.
Ánh mắt Tuần Tu trở nên
ác độc, tay nắm thành quyền, đã sắp kết thúc rồi, ngày mà anh có thể
chân chính đi lại bình thường, sẽ không còn xa nữa đâu.
Sau khi
Hà Dương nghe được lời dặn dò của Tuần Tu, thì lập tức gọi điện thoại
cho Hạ Thành Lâm, nghe ngóng tình hình xong, anh phải nhìn Liễu Y bằng
đôi mắt khác rồi, Liễu Ynày, quả nhiên không thể nghĩ theo cách bình
thường được, khiến cho Hà Dương càng tò mò hơn.
Từ khi Liễu Y
thay đổi khu vực làm việc, cô đã có riêng một phòng nghỉ ngơi, vô cùng
hài lòng, nên luôn cố gắng lau chùi sạch sẽ, bởi vì là khu làm việc văn
phòng, có thời gian làm việc cố định, nên cô được nghỉ ngơi nhiều hơn.
Buổi sáng làm xong công việc, Liễu Y ngồi trong phòng nghỉ ngơi ôn lại kiến
thức diễn xuất, tranh thủ đem trí nhớ kia biến chuyển thành của cô, cô
học tập cũng rất dễ dàng, lí thuyết với thực hành, không có ai quấy rầy, nên ngày càng thông thạo.
Ngày nghỉ, Liễu Y dữ trữ lương thực
trong phòng bếp xong, tính toán tài sản của cô, lúc xem sổ sách thì thấy Khi Lỗi còn thiếu nợ cô, mắt sáng lên, rồi gọi điện thoại cho Tiền Văn
Phương, liên lạc xong, thay đồ, rồi cầm túi xách đi ra ngoài.([email protected]Đ)
Xe buýt tới cao ốc Tân Thần, đi tới trước cửa cao ốc, Liễu Y thấy xung quanh có rất nhiều người.
Liễu Y chưa từng biết bị fan cuồng bám đuôi như mấy minh tinh là như thế
nào, đang định đi tới cửa chính, chỉ thấy mấy người đó chạy tới bên cạnh cô, ngày càng có nhiều người hơn .
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!