Ngày thứ ba, Liễu Y
với Hiểu Mẫn đi tới phim trường, thấy hai minh tinh Kiều Kỳ với Trương
Diệc, còn có những diễn viên lâu năm khác mà Tiền Văn Phương nhắc tới,
cũng ở đó, bởi vì ngày hôm nay là chính thức bắt đầu quay phim.
Liễu Y biết vai diễn này thích hợp với cô, nhưng không thể nào tìm được cánh thể hiện rõ ràng, nên mặt dày , chủ động đạo diễn Lưu để thảo luẫn,
cũng thu hoạch được rất lớn, khiến Liễu Y hiểu rõ hơn, còn có thêm lòng
tin.
Buổi sáng, chưa tới lượt Liễu Y, cho đến buổi chiều, Liễu Y thay xong trang phục màu đen, tóc uốn thành lọn, hóa trang xong, rồi đi tới phim trường.
Cảnh đầu, cũng là cảnh quay phim thử hôm trước , Liễu Y vô cùng thuận lợi thông qua.
Mà Kiều Kì đứng cách đó không xa, nhìn Liễu Y quay phim thuận lợi, trong
lòng cũng hơi kinh ngạc, mấy xì căng đan trên báo, Kiều Kì dĩ nhiên cũng xem qua, cho nên đối với Liễu Y cũng hiểu biết chút ít, không ngờ này
kỹ năng diễn xuất của Liễu Y cũng không tệ lắm, lúc quay, cái loại diễn
xuất yếu đuối với lạnh lùng sắc sảo, bề ngoài Liễu Y mê hoặc, ngược lại
khiến nhân vật này càng thêm có tính xung đột, ai cũng không nghĩ tới,
tổ chức phản động lại nắm trong tay một phụ nữ như thế.
Mà Lưu
Trường Minh không biết công ty chọn Liễu Y do kĩ năng diễn xuất hay là
xì căng đan kia, nhưng khi thấy Liễu Y quay phim thuận lời, bất mãn lúc
trước hoàn toàn bay mất, ngược lại chong mong vào Liễu Y.
Sau khi quay xong Liễu Y chuẩn bị đi nghỉ ngơi, thì phó đạo diễn Trần nói tối
nay có liên hoan, Liễu Y không hiểu như thế nào nên gọi điện thoại cho
Tiền Văn Phương, mới gật đầu, dù sao quan hệ tốt với đoàn làm phim, mới
có thể quay phim dễ dàng, Liễu Y cũng biết rõ điều này, hơn nữa còn
miễn phí, Liễu Y rất sẵn lòng.
Ngày đầu tiên vừa quay xong, Hiểu
Mẫn đi theo sau lưng Liễu Y nhỏ giọng mà nói: "Liễu tỷ, chị cũng đừng
quá lo lắng, chị Tiền đã nói qua, tùy ý là được, hơn nữa những mấy đại
bài cũng có mặt, nhân cơ hội hàn huyên một chút, đối với chị cũng tốt."
Liễu Y gật đầu: "Uh, chị không có lo lắng đâu, không ăn cũng uổng."
Hiểu Mẫn im lặng liếc nhìn Liễu Y , thầm nghĩ, chị ấy mà nghe đến ăn, là mắt sáng rỡ, mặc dù mới tiếp xúc mấy ngày, nhưng có chút hiểu rõ, có chút
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!