Bữa tiệc kết thúc, khách khứa trong nhà họ Tuần rối rít đứng dậy cáo từ, từng chiếc xe một từ từ biến mất, cả căn nhà yên tĩnh trở lại.
Tuần Tu tiễn người bạn tốt cuối cùng ra về rồi khoát tay với quản gia và Hải Phong đang đứng sau lưng, sau đó xoay người đi lên phòng ngủ trên lầu hai.
Vừa mới đẩy cửa ra chỉ thấy Liễu Y mặc đồ ngủ nằm trên ghế salon vừa gặm bánh ngọt vừa đọc sách, Tuần Tu mỉm cười đi đến gần rồi ngồi xuống bên cạnh, đưa tay ngắt khuôn mặt nhỏ nhắn của Liễu Y: "Sao em không ngủ trước?"
"Lúc nãy ăn chưa no." Liễu Y quăng sách sang một bên, hơi nghẹn bánh ngọt nên trực tiếp đẩy móng vuốt của ai kia ra, từ từ ngồi dậy.
Tuần Tu nhìn chằm chằm gương mặt bình tĩnh dưới ánh đèn, đáy mắt tối dần, cuối cùng Liễu Y cũng thuộc về mình, nhìn đôi môi người nào đó một cái rồi trực tiếp cúi đầu liếm khóe miệng cuốn vụn bánh ngọt vào trong miệng, nhỏ giọng nói:
"Sau này buổi tối đừng ăn đồ ngọt."
Liễu Y nhìn thấy ánh mắt Tuần Tu thì cứng đờ, gật đầu bình tĩnh nói: "Vâng."
Tuần Tu nhìn thấy Liễu Y vô cùng tự nhiên, không thấy một chút xấu hổ hay quẫn bách nào thì có chút cảm giác thất bại, một lúc sau mới điểm nhẹ mũi Liễu Y, nhỏ giọng nói: "Anh đi tắm trước."
Cả người Liễu Y buông lỏng, cố làm ra vẻ bình tĩnh duỗi lưng một cái, liếc nhìn Tuần Tu rồi lại liếc nhìn sắc đỏ trên giường lớn, gật đầu nói: "Đi đi."
Liễu Y nhìn bóng dáng Tuần Tu đang đi tới nhà vệ sinh, đưa tay sờ sờ cằm nhìn cửa phòng vệ sinh đóng lại, một lúc sau chợt nhảy người lên, đi tới đi lui trong phòng, sau đó chợt nhớ ra chuyện gì, cuối đầu nhìn bộ đồ ngủ chỉnh tề của mình, đưa tay kéo kéo rồi bò lên giường, một tay chống đầu nằm nghiêng trên giường lớn.
Liễu Y vừa tính toán vừa lắng nghe động tĩnh trong nhà tắm, chỉ còn thiếu dùng lực tinh thần để quan sát mà thôi, nhưng mà Liễu Y nhớ tới việc mình không khống chế được bị chảy máu mũi thì quyết định không rình coi nữa. Đợi đến lúc trong phòng tắm không còn tiếng nước chảy nữa, Liễu Y hơi kéo vạt váy ngủ lên lộ ra cặp đùi trắng nõn, sau đó nằm yên không nhúc nhích nhìn chằm chằm cửa phòng tắm.
Tuần Tu mặc đồ ngủ đi ra từ phòng vệ sinh, không chút để ý đi thẳng đến bên giường nhưng vừa liếc nhìn một cái thì nhất thời có loại kích động muốn nhào tới ngay lập tức. Tuần Tu thấy Liễu Y một tay chống đầu nằm nghiêng trên giường lớn, hai chân trắng nõn thon dài đung đưa trước mặt, vẻ mặt lười biếng, Tuần Tu hơi cầm lòng không được. Mặc dù biết tối nay chắc chắn sẽ đem Liễu Y giải quyết ngay tại chỗ nhưng biểu hiện của Liễu Y như thế này cũng làm cho Tuần Tu hơi luống cuống.
Tuần Tu nắm chặt tay để lên miệng, ho khan một tiếng, cố làm ra vẻ bình tĩnh đi tới bên cạnh giường, nhìn Tuần thiếu phu nhân mới nhậm chức, nhỏ giọng khàn khàn nói: "Cô dâu nhỏ…"
Liễu Y đưa tay vỗ vỗ vị trí bên cạnh, ngẩng đầu nháy mắt hai cái nói: "Mau lên giường ngủ thôi."
Tuần Tu nhìn sự nhiệt tình của Liễu Y thì lập tức có chút phản ứng không kịp, thử dò xét hỏi: "Tiểu Y, em có biết em nói như vậy có ý nghĩa gì hay không?"
Liễu Y gật đầu, không phải là đêm động phòng hoa chúc hay sao, mình chuẩn bị lâu như vậy đã sớm chờ đợi ngày này rồi, nhìn Tuần Tu còn đang chậm chạp thì trực tiếp đưa tay kéo một cái, đêm xuân đáng giá ngàn vàng nên nhanh lên một chút chứ.
Tuần Tu chưa kịp nói gì chỉ nghe bộp một tiếng đã bị Liễu Y kéo lên giường, cả người té nhào bên cạnh Liễu Y, không thể động đậy.
Liễu Y nhìn Tuần Tu ngã xuống thì lúng túng ngồi dậy, khóe miệng giật giật, mình thật sự không có háo sắc như vậy mà. Nhìn Tuần Tu nằm im bất động trên giường, Liễu Y do dự chẳng lẽ mình ra tay quá mạnh rồi, mới vừa rồi mình cũng không có dùng bao nhiêu sức mà, trong lòng gấp gáp cúi đầu nhìn Tuần Tu.
Liễu Y nhỏ giọng gọi, thấy người nào đó mới vừa rồi còn không có chút phản ứng nào lại đột nhiên mở mắt khiến Liễu Y ngẩn ra, nhân cơ hội này Tuần Tu đưa tay kéo Liễu Y một cái.
Mất đi trọng tâm, Liễu Y hoàn toàn ngã lên người Tuần Tu, vừa hé miệng chưa kịp nói gì thì đã bị Tuần Tu chặn lại, sau đó cạy mở răng môi Liễu Y tiến vào thật sâu, mút thỏa thích. Trong lúc Liễu Y còn mất hồn thì hai bàn tay to lớn của Tuần Tu dọc theo đường cong cơ thể của Liễu Y tiến dần lên trên, một loạt động tác vô cùng nhanh chóng và tự nhiên.
"Tiểu Y, anh chưa bao giờ nghĩ em lại chủ động như vậy nha." Tuần Tu dán lên mặt Liễu Y cười khẽ, đồng thời tay lại cởi bỏ đay áo ngủ của Liễu Y.
Liễu Y rất muốn phản bác nhưng vừa mở miệng chưa kịp nói gì thì chỉ cảm thấy cả người chợt lạnh, áo ngủ theo động tác của Tuần Tu đã bị rớt xuống, lộ ra thân thể xinh đẹp đầy đặn, mặc dù vẫn còn áo lots và quần lót nhưng vẫn không che đậy được những đường cong quyến rũ.
Liễu Y ngẩng đầu nhìn, ánh mắt dần dần tối lại, một bên là mình bị đè ép, còn một bên là mình muốn phản công trở lại, hai bên đang đấu tranh dữ dội trong lòng Liễu Y.
Tuần Tu nhỏ giọng cười một tiếng, vừa hôn vào gáy Liễu Y, một tay cách áo lót xoa nắn nơi đẫy đà, sự đầy đặn đàn hồi xuyên thẳng vào lòng bàn tay.
"Tuần Tu, đợi chút, em có chuyện muốn nói với anh." Liễu Y vội vàng nói, vất vả lắm mới có cơ hội áp đảo một lần, mình đã chờ ngày này lâu lắm rồi, còn lén lút tìm Tiền Văn Phương học hỏi kinh nghiệm để đêm tân hôn đem người nào đó ăn sạch sẽ.
"Tiểu Y, hiện tại không phải là lúc nói chuyện." Đáy mắt Tuần Tu tối dần, giọng nói trầm thấp, tay càng thêm dùng sức nhanh chóng cởi bỏ áo lót của Liễu Y ra, không chút lưu tình xoa nắn đỉnh núi cao ngất, ngón tay thon dài xiết chặt khiến cả người Liễu Y run lên.
Liễu Y im lặng nhìn thái độ ương ngạnh của Tuần Tu, thở dài một tiếng, ánh mắt liếc nhìn gò má hoàn mỹ của Tuần Tu, rất muốn phản công đè người nào đó xuống nhưng mà vừa mới động đậy thì tay Tuần Tu càng thêm dùng sức khiến Liễu Y có chút lực bất tòng tâm, trong lòng Liễu Y có chút buồn bực, mái tóc dài đen nhánh theo động tác của Tuần Tu rơi tán loạn trên giường.
Liễu Y nhắm mắt làm ngơ, quay mặt sang một bên nhưng làm sao Tuần Tu có thể bỏ qua, trực tiếp dùng tay nắm cằm của Liễu Y, cúi đầu ngặm cánh môi đang khẽ nhếch lên, trực tiếp xâm nhập vào bên trong day dưa.
Tuần Tu tham lam thưởng thức hương vị của Liễu Y, môi lưỡi Tuần Tu càn quét không bỏ sót một chỗ nào.
Liễu Y hơi động tình, híp mắt lại, trầm luân hay kháng cự đã sớm không còn là sự lựa chọn của Liễu Y nữa, mặc cho Tuần Tu ôm sát mình vào trước ngực để cho cô có loại cảm giác trước nay chưa từng có. Thân thể hoàn toàn bị Tuần Tu khống chế, tựa như bảo bối mà nâng niu trong lòng bàn tay khiến cho Liễu Y có cảm giác được quý trọng, được chở che, cho nên khi Tuần Tu hôn lên môi lần nữa thì Liễu Y liền chủ động phối hợp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!