Chương 104: (Vô Đề)

Liễu Y và Tuần Tu cùng nhau chơi vật lộn trên giường. Đến cuối cùng, Liễu Y vẫn phải thoải hiệp, bất đắc dĩ bị Tuần Tu ôm kiểu bạch tuộc, ngước mắt nhìn trần nhà, cúi mắt lại thấy Tuần Tu còn đang trong mộng. Khẽ giãy giụa, Tuần Tu đang nhắm mắt liền hôn một cái. Lại giãy giụa thêm lần nữa, Tuần Tu lại hôn thêm một cái. Liễu Y thấy thật rối rắm. Chẳng lẽ người này có tinh thần lực còn mạnh hơn cả mình, nhắm mắt mà cũng có thể tìm đến đúng vị trí.

Liễu Y vỗ ngực liên tục. Quả nhiên không nên giúp người này lập cái kế hoạch huấn luyện gì gì đó. Quả nhiên mình thật là quá ngu ngốc, quá ngây thơ mà.

Thì ra dùng võ lực để chống lại Tuần Tu khi ngồi trên xe lăn chính là một cước đá bay, sau này dùng võ lực để chống lại cầm thú trong con người Tuần Tu lại càng là phản kháng không có hiệu quả. Mà bây giờ, Tuần tu càng ngày càng hung hãn, mình bị hắn thuyết phục, chủ động giúp hắn lên kế hoạch huấn luyện, giờ thì ngon rồi, hai nhà hợp lại làm một, mình chỉ còn nước bị áp bức mà thôi.

Liễu Y đã bắt đầu dự đoán được cuộc sống bi thống sau này của bản thân rồi. Quả nhiên rơi vào hố, leo lên không nổi. Đều là do tiền làm hại mà. Quả nhiên làm người thì không nên tham lam. Liễu Y càng ngày càng ngộ ra rằng sau này phải làm đến đâu chắc đến đó, ăn khổ một lần rồi thì phải biết khôn ra, nhìn xa trông rộng, ánh mắt phải nhìn xa một chút, chuyện như thế này chỉ có thể xảy ra một lần, không thể để xảy ra lần thứ hai được.

Đợi đến khi Liễu Y cảnh giác, mở mắt ra lần nữa thì liền bắt gặp gương mặt tuấn tú đang phóng đại trước mắt. Như nhớ tới cái gì, cô liền cọ cọ lui về phía sau, nhưng không kịp chạy xa thì đã bị Tuần Tu ôm lại vào ngực.

Tuần Tu nhìn Liễu Y đang an phận trong ngực mình, cúi đầu liền hôn lên trán cô một cái, cất tiếng khàn khàn, nói "Chào buổi sáng".

Liễu Y đẩy gương mặt tuấn tú đang nhích lại gần mình ra, cười nhạo một tiếng, nhỏ giọng nói, "Bây giờ đã là buổi trưa rồi."

Tuần Tu gương mắt nhìn, nghĩ muốn đi kéo rèm cửa sổ, sau lại chợt cười một tiếng, ánh mắt lóe lóe, tay nắm chặt lấy hông của Liễu Y, lật người đè Liễu Y xuống dưới thân, chuẩn bị âm yếm.

Liễu Y vội vàng đẩy ra, tạo một chút khoảng cách, "Anh còn chưa có đánh răng mà. Bụng của em đói rồi."

Tuần Tu dừng lại động tác, đưa tay gạt mấy sợi tóc của người nằm phía dưới, "Bác Hòa chắc đã chuẩn bị xong bữa trưa rồi."

Liễu Y vừa nghe, con mắt lóe sáng, mắt liếc về phía cánh tay còn đặt bên hông, "Vậy còn chờ gì nữa, mau rời giường đi thôi."

"Không vội, em không phải còn có chuyện muốn hỏi anh hay sao?", Tuần Tu đưa tay nâng cằm Liễu Y lên, ngón tay xẹt qua cánh môi mềm mại, nhận thấy thân thể Liễu Y cứng đờ thì nhỏ giọng cười một tiếng, đáy mắt càng trở nên đen thẫm.

Liễu Y vừa nghe được ăn thì chuyện gì cũng phải đứng qua một bên. Đây chính là chân lý vĩnh viễn không bao giờ thay đổi. Cô lập tức đẩy móng vuốt của người nào đó qua một bên, "Ăn no rồi lại hỏi".

Tuần Tu nhếch miệng cười, gật đầu, buông cánh tay bên hông Liễu Y, nhích ra tạo chút khoảng cách, nhìn Liễu Y trở mình bò dậy, nhảy đến cuối giường, trong ngực trống không, nhất thời cảm thấy có chút bất mãn mà nhíu mày.

Tuần Tu ưu nhã ngồi dậy, tựa vào đầu giường, nhìn cái mũi Liễu Y đang ra sức ngửi ngửi, trực tiếp xông thẳng ra ngoài thì không tự chủ mà nở một nụ cười cưng chiều.

Chung đụng với Liễu Y càng lâu, anh lại càng thích phương thức biểu đạt trực tiếp của cô ấy. Chỉ cần anh hỏi, cô có thể trả lời sẽ trả lời, không bao giờ giấu giếm. Tuần Tu thích Liễu Y, lại càng thích mỗi phút, mỗi giây được sống chung với Liễu Y bởi lúc ấy anh không cần phải che giấu mình. Rốt cuộc anh là người như thế nào, Liễu Y đều rõ ràng cả.

Tuần Tu từ từ xuống giường, duỗi lưng một cái, đi tới bên cửa sổ, kéo rèm cửa ra. Mặc dù chỗ này đúng là có hơi nhỏ, ngay cả một phòng ở sơn trang của nhà họ Tuần cũng chẳng thể so cùng nhưng lại không có cảm giác bị đè nén. Ở bên cạnh Liễu Y, Tuần Tu càng cảm thấy chân thật hơn.

Tuần Tu nhìn mấy chấm nhỏ màu lục trong sân nhỏ ngoài cửa sổ thì chợt vểnh khóe miệng. Đây chính là mấy cái mầm hành lá mà Liễu Y vẫn chăm sóc tỉ mỉ. Có lẽ về sau, cuộc sống sẽ cứ bình thản thường thường như vậy. Nhưng Tuần Tu biết, đây chính là cuộc sống mà anh vẫn mong đợi. Mà tất cả những điều này, đều do Liễu Y mang tới.

Liễu Y có rất nhiều thói quen mà đến tận bây giờ Tuần Tu cũng nhìn không thấu. Giác quan thứ sau bén nhạy, sức mạnh siêu phàm không biết ở đâu ra, đam mê tích trữ lương thực, thói quen thích ăn uống như mạng, duy trì cảnh giác cao độ, còn cả cái cảm giác luôn giữ vững khoảng cách với người khác nữa.

Tuần Tu biết Liễu Y trừ Tiền Văn Phương và mình ra thì đối với mọi người ở bên cạnh luôn giữ một khoảng cách nhất định. Tuy đã từng có những lúc, anh rất hy vọng Tiền Văn Phương biến mất nhưng khi đã hiểu rõ Liễu Y hầu như không thích chung đụng với người khác thì Tuần Tu lại không nghĩ như vậy nữa. Có lẽ có thật nhiều người để Liễu Y nhớ thương thì sẽ làm cho Liễu Y càng trở nên chân thật hơn.

Tuần Tu đã điều tra qua hoàn cảnh gia đình của Liễu Y, còn Liễu Y lại chưa bao giờ nhấc tới người nhà với anh. Lúc mới đầu, Tuần Tu có chút khó chịu, nhưng sau một lần nghe được cuộc điện thoại của Liễu Y với cái vị Liễu mẹ kia thì những bất mãn kia của Tuần Tu đã tiêu tan hết. Không gần, không xa, rất đúng mực, đó chính là thái độ của Liễu Y đối với người nhà mà anh có thể nghe ra được. Không có thân tình, nhưng lại có đủ trách nhiệm.

Tuần Tu biết, từ sau lần đó, anh liền xác định được, Liễu Y đích xác là mệnh trung chú định (người trong mệnh) của mình. Anh và Liễu Y vốn đều là những người lãnh tình. Nếu như không có Liễu Y, có lẽ anh đối với ai cũng đều không thể động tâm, mà Liễu Y cũng vậy.

Tuần Tu chợt cười khẽ, nhìn nắng ấm bên ngoài cửa sổ, đáy lòng cảm thấy ấm áp. Hai người họ, cứ như vậy, cả đời không buông tay, cả đời cùng đi.

Đúng lúc ấy, cửa bị đá, mở ra. Liễu Y đứng ở ngoài cửa, nhìn Tuần Tu đang cố tạo dáng thâm trầm đứng bên cửa sổ, "Ăn cơm."

Tuần Tu quay đầu nhìn sang, gật đầu một cái, nở nụ cười. Đi lên trước, đưa tay vuốt vuốt lại tóc cho Liễu Y, "Em đi trước đi, anh đi rửa mặt xong sẽ qua."

Sau khi hai người ăn cơm xong, Liễu Y nằm trên ghế sa lon trong phòng khách, xoa bụng. Mà Tuần Tu ngồi bên cạnh, cúi đầu nhìn tờ báo trước mặt. Hai người ở chung càng ngày càng tự nhiên hơn, tràn ngập tư vị ấm áp.

Ánh mắt Liễu Y nhìn theo Tuần Tu đặt tờ báo xuống, lập tức ngồi thẳng dậy, bày ra tư thế tra hỏi, "Thành thật khai báo đi. Thẳng thắn được khoan hồng, kháng cự bị nghiêm trị."

Tuần Tu nắm quyền đặt trên môi, thấp giọng ho một tiếng, dựa người về phía sau, "Tiểu Y, thật ra thì trong lòng em đã có đáp án rồi đó thôi."

Liễu Y gật đầu, nhưng mà cô vẫn không hiểu rõ, bản thân đã đồng ý với người này rồi mà sao anh vẫn phải làm như vậy.

Tuần Tu vươn tay, ôm chầm Liễu Y vào lòng, nhìn cô giãy giụa một lúc rồi an tĩnh lại, cúi đầu hôn một cái lên trán cô, thở dài một tiếng, "Đây chính xác là chủ ý của anh. Em cũng biết anh còn có một người thân đúng không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!