Chương 103: (Vô Đề)

Sau khi mở cửa nhà, Hải Phong cất xong hành lý liền xoay người biến mất, còn Liễu Y thậm chí chưa kịp sửa sang lại đã bị Tuần Tu vác đến phòng khách.

Liễu Y lơ đãng liếc mắt một cái liền sững sờ cả người. Mắt giương thật to nhìn về phía cánh cổng tò vò to đùng, mới tinh trên vách tường phòng khách rồi nghiêng đầu nhìn về phía Tuần Tu.

"Cái này…" Liễu Y đưa tay chỉ về phía cái cổng tò vò, có chút không nói nên lời. Chuyện này… Tuần Tu thế mà dám làm thật.

Tuần Tu ôm hông của Liễu Y, cúi người xuống, nhỏ giọng nói bên tai Liễu Y, "Như vậy càng dễ dàng, mỗi lần đều phải đi từ cửa sau, thật phiền toái."

Liễu Y hít vào một hơi, dùng tinh thần lực liếc một cái, đẩy cái người ở đằng sau lưng ra, vội vàng lao về phía cửa phòng luyện công. Vừa mở cửa, nhìn căn phòng với một đống thiết bị đã được đổi mới hoàn toàn, đưa tay dụi dụi con mắt, không nhìn nhầm chứ?

Tuần Tu cười như không cười, đứng bên cạnh Liễu Y, kéo tay của Liễu Y, dắt Liễu Y đi vào trong phòng, bình tĩnh nói, "Mỗi ngày đều tới tới lui lui thật phiền toái nên anh chuyển phòng luyện công của em sang bên nhà anh, còn nơi này chuyển thành phòng ngủ của anh. Như vậy sau này, mỗi sáng sớm muốn gọi em dạy cũng sẽ dễ dàng hơn."

Liễu Y khóc không ra nước mắt. Mình quả nhiên là dẫn sói vào nhà mà. Cúi đầu, liếc mắt về phía chiếc nhẫn đang đeo trên tay, siết chặt lại, vừa muốn nói gì đó thì bị Tuần Tu nhanh chóng kéo tới trên giường.

"Tới đây thử giường mới một chút đi!" Tuần Tu da mặt dày, nằm đè lên người Liễu Y, cúi đầu nhìn khuôn mặt sững sờ của Liễu Y mà cười chúm chím, đưa tay ngắt một cái trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Liễu Y, cúi đầu hôn một cái.

"Tuần Tu," Liễu Y cắn răng nghiến lợi, nhỏ giọng gọi.

"Ừ, Tiểu Y, anh ở đây." Tuần Tu không hề hay biết áp suất thấp của Liễu Y, con mắt lóe sáng, cúi người nhằm thẳng về phía đôi môi đỏ mọng của Liễu Y mà đè lên, tay nắm lấy cánh tay đang quờ quạng của Liễu Y, cạy răng môi của Liễu Y ra, thăm dò vào trong miệng, mút thật sâu, thật thỏa thích.

Cho đến khi Tuần Tu duỗi tay vào trong quần áo của Liễu Y, Liễu Y mới đột nhiên thức tỉnh, đẩy anh ra. Nhìn cái người nào đó đang tỏ vẻ vô tội, Liễu Y mới sâu sắc cảm nhận được rằng võ lực của mình mà muốn chống lại Tuần Tu thì chỉ là mây bay a mây bay.

Bây giờ trong nhà đã thành ra như vậy rồi, Liễu Y cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể thuận theo tự nhiên mà tiếp nhận thôi. Cũng may Tuần Tu không đả thông luôn phòng ngủ của cô với anh nên cũng khiến trong lòng Liễu Y cảm thấy được an ủi một chút, tối thiểu là lúc ngủ cũng không cần phải cảnh giác vì trên giường có nhiều hơn một người. Nhìn ánh mắt vô tội của Tuần Tu, Liễu Y chỉ có thể thở dài, không nói thêm gì nữa.

Buổi sáng hôm sau, Liễu Y nghe được "phanh phanh" tiếng gõ cửa, từ từ thò đầu ra khỏi chăn, còn chưa kịp dùng đến tinh thần lực thì điện thoại di động ở đầu giường đã vang lên.

Liễu Y lề mề duỗi tay ở trong chăn ra ngoài lấy điện thoại di động, liếc một cái liền nghe.

"Mở cửa, Liễu Y." Thanh âm Tiền Văn Phương trầm thấp, mang theo chút ít hốt hoảng.

Liễu Y mở mắt, quét về phía ngoài cửa ra vào. Quả nhiên, Tiền Văn Phương đã đứng ở trước cửa nhà cô. Ừ một tiếng, cúp điện thoại, lật người xuống giường. Trước đi về phía tủ quần áo, lục ra một cái áo khoác để mặc tạm, đi ra khỏi phòng ngủ.

Tiền Văn Phương lo lắng, liếc nhìn tờ báo trong tay. Làm sao lại nhanh như vậy đã bị người ta moi ra rồi? Lúc cánh cửa mở ra, ánh mắt của cô thẳng tắp nhìn về phía ánh mắt bình tĩnh của Liễu Y, cả người Tiền Văn Phương liền được buông lỏng.

"Chị Tiền, sao lại đến đây sớm vậy? Có phải lại có công việc gì mới được sắp xếp không?" Liễu Y ngẩng đầu liền hỏi.

Tiền Văn Phương thở dài một tiếng, không nói gì, đi thẳng vào, đặt mông ngồi trên ghế salon trong phòng khách, nhìn Liễu Y theo sau, đưa tờ báo đang cầm trong tay cho cô ấy, "Trước tiên em đọc cái này đi đã."

Liễu Y nhận lấy tờ báo Tiền Văn Phương đưa đến, ngồi xếp bằng trên ghế salon đối diện, đưa tay dụi dụi con mắt, cúi đầu lật xem. Vừa nhìn, mắt liền trợn to. Xem tấm hình khá là rõ ràng cùng với bài báo ở bên cạnh, tay Liễu Y run run. Người phóng viên này cũng thật giỏi quá đi. Mặc dù bản thân cô không ngại bị người ta biết thì sẽ nói ra nói vào, nhưng tốc độ này cũng quá nhanh đi, chân trước cô vừa tới Đô Thành, chân sau đã bị người ta moi ra rồi.

Tiền Văn Phương dựa người về sau: "Chị còn chưa kịp đến công ty đấy. Em nghĩ thế nào?".

Liễu Y quăng tờ báo sang một bên: "Không sao. Dù sao thì sớm muộn họ cũng sẽ biết, chỉ là em cảm thấy hơi nhanh quá thôi."

Tiền Văn Phương liếc mắt. Sớm cũng đoán được Liễu Y mà biết tin này thì cũng thấy không sao cả. Chỉ là, ánh mắt thoáng thấy một vài tia sáng lấp lánh, Tiền Văn Phương nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào tay Liễu Y, đưa tay chỉ: "Trên tay em là…"

Liễu Y giơ tay lên nhìn một chút, tương đối trấn định nói: "Chiếc nhẫn. Làm sao vậy?"

Tiền Văn Phương hết nói nổi rồi, co quắp lui về phía sau: "Liễu Y, làm người đại diện của em đại khái chị sẽ sống ít đi mấy năm. Em đúng là "Bất minh tắc dĩ, nhất minh kinh nhân"* a!"

(*: không lên tiếng thì thôi, đã lên tiếng thì đều khiến mọi người kinh ngạc)

"Mọi người không phải đều biết ư? Còn kinh ngạc cái gì?" Liễu Y nhàn nhạt thoáng nhìn, nhỏ giọng nói một câu.

"Chị biết em và vị đại thiếu gia nhà họ Tuần kia đang yêu đương, nhưng mới có mấy ngày, thậm chí đến nhẫn em cũng đã đeo lên rồi. Chị phát hiện chị không thể theo kịp tiết tấu của em được. Qua tầm mấy ngày nữa, em nâng cao bụng bự, đoán chừng chị cũng không kinh ngạc đâu." Trong tâm Tiền Văn Phương vừa vui mừng ho Liễu Y, vừa cảm thấy bất đắc dĩ cho bản thân. Trước kia cũng không quá coi trọng chuyện của Liễu Y và Tuần Tu. Dù sao hiện tại những người có quyền có thế, có mấy người thật lòng.

Thế nào mà đến lượt Liễu Y, lại không phải như vậy đây. Tốc độ này thì đến cả hỏa tiễn cũng chẳng cản nổi.

Liễu Y lúng túng đưa tay xoa xoa đầu. "Gì chứ… Để em qua phòng bếp pha cho chị một ly trà, chị ngồi trước đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!