Chương 10: (Vô Đề)

Liễu Y ở sau cửa hai

tay để trước ngực, nhắm mắt dưỡng thần, bên ngoài có tiếng gõ cửa cũng

không hề hay biết, cho đến Tần Văn ngoài cửa xoay người bước đi, mới mở

hai mắt ra.

Sờ sờ cằm, thầm nghĩ, không uổng công những ngày nay cô ra sức học tập, học đi đôi với hành, hiệu quả cũng không tệ lắm, mặc dù chuyện thân thể này không liên quan đến cô, nhưng cô không chịu nổi

mấy ánh mắt của người ta nhìn cô, sau lần này, cũng không biết lời đồn

sẽ như thế nào đây, lấy độc trị độc, ít nhất, sẽ tốt hơn tình trạng bây

giờ một chút.

Liễu Y gật đầu một cái, trực tiếp đi vào trong, nằm lỳ trên giường, lục lọi ở đầu giường một cuốn sổ, bắt đầu tính xem

tiền lương lần này được bao nhiêu cân gạo rồi.

Buổi sáng hôm sau, Tần Văn không tìm được Liễu Y trong khách sạn, chỉ thấy người đi hết,

đè ép tức giận, cắn răng, chờ xem, Liễu Y, nghiền chết cô như nghiền

chết con kiến, ánh mắt thoáng qua một tia tàn nhẫn.

Mà lúc này Liễu Y cùng với Tiền Văn Phương đã sớm trên máy bay trở về Thành Đô rồi, sau mấy tiếng, trở về an toàn.

Tiền Văn Phương chở Liễu Y đến cửa chung cư Văn Hưng, dừng xe, quay đầu lại

nhìn Liễu Y ngồi kế bên ghế tài xế vẫn không nhúc nhích rồi nói: "Được

rồi, xuống xe đi, chỉ vì em, mà chị bỏ hết công việc, bây giờ phải đi

giải quyết đây."

Liễu Y nấn ná một lúc, vẫn không xuống xe, ánh mắt mắt liếc Tiền Văn Phương, muốn nói rồi lại thôi.

"Mau đi xuống, chị không có thời gian đâu." Tiền Văn Phương dọc theo đường

đi nhận được rất nhiều cuộc gọi, tính tình bắt đầu nóng nảy, trừng mắt

với Liễu Y.

Liễu Y không cách nào, chầm chậm mở cửa xe, từ từ xê dịch cái mông, từ từ đưa chân ra.

"Đúng rồi, trong khoảng thời gian này em không có việc làm, cho nên, em ở yên trong nhà cho chị, qua lần này, công ty cũng sẽ không đình chỉ công

việc của em nữa, nhưng là hai ba ngày nữa đừng ra khỏi nhà, có lẽ nên

tránh một đoạn thời gian, chỉ cần chờ phim được chiếu, đoán chừng cơ hội của em đã tới rồi, cho dù nói thế nào, cũng là vai phụ, đến lúc đó nhất định sẽ có người mời em diễn, em yên tâm ở nhà chờ chị thông báo, nhớ

mở điện thoại di động đó, có nghe thấy không hả? " Tiền Văn Phương nhớ

tới việc này, nên thấy Liễu Y chuẩn bị xuống xe thì nhắc nhở cô

Liễu Y một chân giẫm trên đường, một chân giẫm lên trong buồng xe, nửa người nhanh chóng nhìn sang Tiền Văn Phương, hồi lâu, mới cắn răng nói: "Chị

Tiền, cái công việc kia em không vội, hiện giờ em chỉ có thể ở nhà thôi, không sao đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!