Những diễn đàn học thuật kiểu này thường đông nhất vào buổi sáng, lãnh đạo cũng có mặt đầy đủ. Thường đến chiều lãnh đạo về hết, người tham dự cũng ít đi, còn tọa đàm bàn tròn ngày hôm sau thì giống như diễn đàn nhánh, các chuyên gia học giả ngồi lại thảo luận về một chủ đề cụ thể.
Sự kiện học thuật lần này do khoa Ngoại ngữ Đại học Tuế Nghi tổ chức có tầm ảnh hưởng rất lớn, lại là sự kết hợp giữa Đại học Tuế Nghi và các phương tiện truyền thông chính thống, hiện trường có rất nhiều phóng viên, máy quay đặt khắp nơi, livestream từ nhiều góc độ.
Ban đầu Kim Chiêu cứ tưởng Viện trưởng Vương sẽ sắp xếp cho cô tham gia tọa đàm bàn tròn vào ngày thứ hai, không ngờ lại được xếp làm báo cáo chuyên đề, lại còn vào buổi sáng, đối mặt với lãnh đạo và bao nhiêu đồng nghiệp, muốn không căng thẳng cũng khó. Nhưng cô luôn tin vào câu nói truyền cảm hứng trên mạng, cách trưởng thành tốt nhất là cứ thế mà xông pha. Thế nên cô đồng ý không chút do dự.
Nhưng cũng không hoàn toàn là liều lĩnh, dù sao cô cũng có không ít thành quả nghiên cứu đáng nể, suốt chặng đường bay về, rồi cả trên máy bay cô đều tranh thủ ôn lại bài phát biểu.
Đến Lộc Khê, Mạnh Ngôn Khê ra đón cô, vì quá căng thẳng nên cô thậm chí không kịp quan tâm đến nhu cầu tình cảm của ai đó.
Lúc anh mở cửa xe cho cô, cô bước xuống, thân hình cao lớn của anh chắn trước mặt, cúi đầu nhìn cô. Trong đầu cô chỉ toàn là chuyện diễn đàn, câu đầu tiên nói với anh là: "Đến lượt Giáo sư Tạ chưa anh?"
Giáo sư Tạ là học giả báo cáo chuyên đề trước cô.
Vừa nói, cô vừa tự nhiên lách qua người đang chắn đường là anh để đi vào trong.
Đi được hai bước, bỗng nhiên cô sực tỉnh, vừa nãy Mạnh Ngôn Khê đứng ở vị trí đó, cả người chắn trước mặt cô, hình như không chỉ là để mở cửa xe, mà hình như muốn… ôm cô một cái?
Cô quay lại, quả nhiên Mạnh Ngôn Khê vẫn đứng yên chỗ cũ, ánh mắt nhìn cô đầy bất lực, vừa bực vừa buồn cười.
Kim Chiêu tưởng Mạnh Ngôn Khê lại định bảo cô là khúc gỗ, ai ngờ anh nhướng mày, vẻ mặt kiêu ngạo hỏi: "Bây giờ anh không còn chút sức hút nào với em nữa à?"
Kim Chiêu: "…"
Oán trách quá đi mất, hay là anh với Cục Bột Nhỏ lập nhóm debut luôn đi, tên nhóm là Trà Kiều (Trà Xanh + Kiêu Ngạo/Làm nũng)? Vừa trà xanh vừa hay làm mình làm mẩy.
Cô quay lại ôm lấy anh, cố tình nói: "Đúng thế, không còn tí nào."
Mạnh Ngôn Khê nhướng mày.
Kim Chiêu cười tươi: "Phải một trăm triệu tí mới đủ."
Mạnh Ngôn Khê vốn định mím môi làm cao, nhưng không nhịn được, khóe miệng cong lên tận mang tai.
Anh cười kéo cô vào lòng, cúi đầu hôn lên trán cô một cái, rồi nhanh chóng buông ra, nắm tay cô đi vào hội trường.
Thực ra thời gian còn rất dư dả, Mạnh Ngôn Khê vẫn rất biết chừng mực. Khi Kim Chiêu vào, người phát biểu thứ hai vừa mới lên sân khấu, người phát biểu đầu tiên là Viện trưởng Vương cũng vừa kết thúc, đi vệ sinh chưa quay lại.
Kim Chiêu thấy chỗ ngồi của mình ở ngay cạnh Mạnh Ngôn Khê, hơi ngạc nhiên: "Sao anh cũng ở đây?"
Khác nghề như cách núi, Mạnh tổng có làm nghiên cứu đâu, chuyên ngành cũng chẳng phải ngoại ngữ.
Mạnh Ngôn Khê: "Chứ sao nữa? Anh uống nước nhớ nguồn mà nhớ suông à?"
Được rồi, hóa ra là vì có văn hóa, Mạnh tổng dùng thành ngữ lúc nào cũng có hồn như thế.
Hai người ngồi dưới nghe khoảng nửa tiếng thì đến lượt Kim Chiêu.
Mạnh Ngôn Khê vốn đang uể oải bỗng tỉnh như sáo, mắt dán chặt lên sân khấu không rời Kim Chiêu nửa bước, điện thoại trên tay chốc chốc lại giơ lên chụp ảnh cô.
Kim Chiêu không phải kiểu giáo viên nhiệt huyết tràn trề, giọng nói sang sảng át vía người nghe. Giọng cô trong trẻo dịu dàng, mang cảm giác kể chuyện thủ thỉ tâm tình, dù lý thuyết cô giảng có cao siêu thâm thúy đến đâu thì qua lời cô cũng trở nên dễ hiểu, khiến lòng người tĩnh lại, không kìm được muốn nghe tiếp.
Giống hệt con người cô, bề ngoài có vẻ bình lặng nhưng lại có sức hút chết người.
Đợi đến khi anh nhận ra thì tình đã sâu đậm, một lòng một dạ hướng về cô.
Trong hai ngày diễn ra diễn đàn học thuật, Kim Chiêu tỏa sáng rực rỡ.
Không chỉ bài phát biểu chuyên đề, mà cả trong buổi tọa đàm bàn tròn sau đó, mỗi khi kết thúc một phiên thảo luận, đều có các học giả trong và ngoài nước đến giao lưu với cô, chụp ảnh cùng cô, trao đổi tài khoản mạng xã hội với cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!