Chương 96: Ngoại truyện 4

Mạnh Ngôn Khê ở Cambridge đúng một cuối tuần, hai ngày đó cửa đóng then cài, hai vợ chồng cứ ở lì trong nhà, chẳng đi đâu.

Tiểu biệt thắng tân hôn.

Mạnh Trục Khê tuy chiếc áo bông nhỏ phần lớn thời gian hở sườn, nhưng lúc quan trọng vẫn giữ ấm được phết. Cô nàng cứ tưởng Mạnh Ngôn Khê đi ngàn dặm tìm vợ, nên tâm lý không để Cục Bột Nhỏ làm phiền vợ chồng son, thậm chí hai hôm đó cô nàng còn chuyển về nhà họ Mạnh ở, khiến Chu Hoài Sâm chua như hũ giấm, thế gian lại có thêm một ông chồng ghen tuông.

Bản thân cô nàng cũng rất có trách nhiệm, thậm chí còn nằm bò ra sàn chơi cùng Cục Bột Nhỏ, thu hút sự chú ý của bé con, không để bé có thời gian rảnh mà nhớ bố mẹ.

Lộ Cảnh Việt vừa bước vào đã thấy cô em họ ngốc nghếch dở đủ chiêu trò chọc bé con, nói chuyện thì chẳng đâu vào đâu, cứ bi bô tiếng trẻ con với Cục Bột Nhỏ, thật không dám nhìn thẳng. Lộ Cảnh Việt quay sang hỏi dì giúp việc: "Con bé bị thế này lâu chưa? Có đi khám ở đâu không?"

Dì giúp việc cười: "Trục Khê thích em bé lắm, Cục Bột Nhỏ cũng thích cô."

Lộ Cảnh Việt nhìn Cục Bột Nhỏ đang trêu Mạnh Trục Khê dưới sàn, phán: "Cứ đợi đấy, lát nữa là hết thích ngay."

Dì giúp việc ngơ ngác: "Hả? Không đâu, hai cô cháu đang chơi vui thế kia mà."

Lộ Cảnh Việt cười khẩy: "Con trai Mạnh Ngôn Khê giống hệt bố nó, chỉ có nó lừa người ta chứ làm gì có chuyện người ta lừa được nó."

Cái miệng Lộ Cảnh Việt từ nhỏ đã như quạ đen, nói câu nào xui câu ấy. Quả nhiên không lâu sau, Cục Bột Nhỏ chơi chán, ngáp một cái thật đáng yêu, rồi bắt đầu gọi "ba, ba ba".

Cảm xúc của bé con thay đổi không hề báo trước, giây trước còn nhăn mặt ngáp, cục bột nếp trắng trẻo ngồi mềm oặt trên thảm, cái miệng hồng hồng há to thành chữ O nhỏ xíu, tiếng ngáp kéo dài kèm theo tiếng ư ử khe khẽ, khóe mắt còn rỉ ra một giọt nước mắt, làm Mạnh Trục Khê tan chảy, đang định lôi điện thoại ra chụp ảnh thì giây sau, Cục Bột Nhỏ ngáp xong, quay ngoắt đầu đi, bắt đầu gọi "bố".

Mạnh Trục Khê vội vàng bỏ điện thoại xuống, cố đánh lạc hướng bé.

Cô nàng cứ tưởng trẻ con dễ lừa, ai ngờ tốn bao công sức, dỗ dành mãi mà Cục Bột Nhỏ càng lúc càng buồn, mắt đảo như bi ve tìm bố khắp nơi, hốc mắt đỏ hoe, miệng mếu máo thút thít.

Mạnh Trục Khê: "?"

Sự thay đổi cảm xúc này không chỉ đột ngột mà còn chẳng nể nang ai cả.

"Không phải vừa nãy vẫn vui vẻ sao?" Mạnh Trục Khê bó tay toàn tập.

Lộ Cảnh Việt nói trúng tim đen: "Vừa nãy là nó trêu em đấy, giờ mệt rồi, hết kiên nhẫn rồi."

Mạnh Trục Khê: "…"

Hóa ra bé con thay đổi cảm xúc cũng chẳng đột ngột lắm, c* cậu còn ngáp một cái để chuyển cảnh cơ mà. Kiến thức học sinh cá biệt không được học trong sách vở, nay được một em bé dạy trực tiếp tại hiện trường.

Mạnh Trục Khê bất lực bế bé lên, dịu dàng dỗ dành: "Bố đi công tác, hai hôm nữa mới về. Bố nói với con rồi mà, quên rồi à?"

Cục Bột Nhỏ không biết có hiểu không, nắm chặt tay, mếu máo gọi: "Ba, ba ba…"

Dáng vẻ đáng thương làm Mạnh Trục Khê mềm lòng, đầu hàng ngay lập tức. Cô nàng nhìn đồng hồ, giờ này bên Anh là buổi sáng, hơi sớm một chút, nhưng Mạnh Ngôn Khê luôn kỷ luật, giờ này chắc cũng dậy rồi.

"Thế chúng mình gọi video cho bố nhé?" Mạnh Trục Khê cầm điện thoại, ướm hỏi.

Cục Bột Nhỏ đang thút thít lập tức im bặt, đôi mắt đen láy như ngọc nhìn chằm chằm Mạnh Trục Khê, đầy vẻ mong chờ.

Mạnh Trục Khê ngạc nhiên: "Con nghe hiểu thật đấy à?"

Cục Bột Nhỏ không nói gì, chỉ dùng ngón tay mũm mĩm chọc vào tay cầm điện thoại của Mạnh Trục Khê. Cảm giác mềm mại ấm áp của em bé lại một lần nữa làm Mạnh Trục Khê tan chảy, quay sang bảo Lộ Cảnh Việt: "Anh Việt, anh thấy chưa, Cục Bột Nhỏ hình như hiểu thật đấy!"

Lộ Cảnh Việt cười khẩy: "Ông ngoại đã bảo rồi, thông minh y hệt ông bố khốn nạn của nó."

Mạnh Trục Khê nổi hứng trêu chọc, lại cố tình cất điện thoại đi, trêu bé con: "Thôi bỏ đi, mình nhịn hai hôm, đừng làm phiền bố theo đuổi vợ. Nhỡ không theo đuổi được mẹ về thì bố buồn lắm, Cục Bột Nhỏ cũng buồn theo đấy."

Cục Bột Nhỏ nhìn chằm chằm vào điện thoại trong tay Mạnh Trục Khê, chưa chắc bé đã hiểu người lớn nói gì, nhưng thấy Mạnh Trục Khê cất điện thoại đi thì cuống quýt thấy rõ. Trẻ con da mỏng lại trắng, cuống lên là mặt đỏ bừng, sắp khóc đến nơi.

Mạnh Trục Khê lập tức cuống hơn cả cháu, luống cuống dỗ dành.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!