Tuần đầu tiên xa mẹ là khoảng thời gian dày vò nhất với Cục Bột Nhỏ, hai mẹ con thường xuyên đỏ hoe mắt vì nhớ nhau.
Mạnh Ngôn Khê lắp đặt một chiếc máy chiếu siêu lớn trong phòng, tối nào cũng gọi video cho Kim Chiêu, phóng to hình ảnh của cô lên tường như thể cả nhà ba người vẫn đang ở bên nhau, không biết là để dỗ con hay dỗ chính mình nữa.
Để an ủi Cục Bột Nhỏ, tuần đó Mạnh Ngôn Khê cũng hạn chế ra ngoài, hễ có thời gian là gọi video cho Kim Chiêu.
Khổ nỗi bây giờ anh chuyển về nhà họ Mạnh sống, lúc gọi video phải nhớ khóa trái cửa, cũng không được để Cục Bột Nhỏ phấn khích hét to quá, kẻo hai con cáo già kia phát hiện ra manh mối thì anh khó mà lấp l**m.
Bất đắc dĩ phải ra ngoài thì anh xách theo Cục Bột Nhỏ, thời gian đó bé con gần như biến thành vật trang sức sống trên người anh, đến công ty bế, đi tiệc tùng cũng bế. Dần dà thành quen, khi Cục Bột Nhỏ đã quen với việc vắng mẹ, không còn quấy khóc nữa, Mạnh Ngôn Khê vẫn cứ bế con đi khắp nơi. Thế là cả giới thượng lưu đều kháo nhau rằng, Mạnh Ngôn Khê đẹp trai nhiều tiền đã trở thành ông bố bỉm sữa, lại còn bị vợ bỏ rơi.
Tiếng tăm anh trước giờ vốn chẳng tốt đẹp gì, chính anh hồi cấp ba cũng bảo mình chẳng cần lập đền thờ trinh tiết, cộng thêm sự thêu dệt của anti
-fan cứng Mạnh Trục Khê, mọi người đều đoán già đoán non rằng anh lăng nhăng quá nên chọc tức vợ bỏ đi. Mạnh Ngôn Khê chẳng bao giờ để tâm đến danh tiếng, mặc kệ thiên hạ nghĩ gì, ngày nào anh cũng bình thản bế con xuất hiện ở đủ mọi sự kiện lớn nhỏ.
Ngay cả khi Lạc Hoành rủ đi uống rượu anh cũng tha lôi con theo, làm Lạc Hoành tức nổ đom đóm mắt.
Tất nhiên không phải Lạc Hoành ghét bỏ gì Cục Bột Nhỏ, mà là anh ta đang thất tình. Anh ta cố tình chọc Tư Điềm ghen, kết quả chơi quá đà, giờ Tư Điềm bơ anh ta luôn.
Tư Điềm: Tôi không thích tranh giành đàn ông với người khác.
Lạc Hoành: ?
Không phải chứ, lẽ ra phải ghen lồng lộn lên chứ? Tinh thần hiếu thắng đâu rồi?
Lạc Hoành tìm Mạnh Ngôn Khê để mượn rượu giải sầu, ý định ban đầu là rủ anh uống cùng, anh ta nghĩ mình và Mạnh Ngôn Khê giờ cùng cảnh ngộ, chắc sẽ có nhiều tiếng nói chung, chi bằng say một trận cho quên sầu.
Kết quả hơi khác xa so với tưởng tượng. Anh ta ôm chai rượu ngồi uống bên này, Mạnh Ngôn Khê ôm con cho bú bình bên kia.
Mạnh Ngôn Khê giờ chăm con thành thạo lắm, Cục Bột Nhỏ ư ử một tiếng là anh biết con đói, pha sữa, đeo yếm dãi, đặt con nằm xuống rồi bắt đầu cho bú.
Cục Bột Nhỏ bú sữa cũng không chịu nằm yên, chân đạp lung tung, Mạnh Ngôn Khê nhướng mày dọa: "Sướng quá hóa rồ hả con? Được, mai cho đi mẫu giáo luôn nhé."
Bé tí thế này biết mẫu giáo là cái gì, còn tưởng là thứ gì hay ho lắm, cười tít mắt với bố. Cười cái là thôi bú, lấy lưỡi đẩy n*m v* giả ra ngoài.
Mạnh Ngôn Khê nhét lại vào miệng con, bé lại ngậm chặt lấy chứ không chịu m*t.
Mạnh Ngôn Khê: "Không ai chơi với con đâu, uống nhanh đi."
Cục Bột Nhỏ: "Oa ô."
Mạnh Ngôn Khê: "Không uống bố đánh đòn đấy."
Cái đánh đòn của anh chẳng có tí sát khí nào, ngược lại còn chọc Cục Bột Nhỏ cười khanh khách. Con cười, Mạnh Ngôn Khê cũng vui theo, một lớn một nhỏ trêu chọc nhau, tình cha con thắm thiết.
Lạc Hoành ngồi cách đó một mét: "…"
Đủ rồi đấy, thực sự là đủ rồi.
Anh ta đến đây để xem có ai thảm hơn mình không, chứ không phải để tự đâm thêm nhát dao vào tim!
Luật sư Lạc ngửa cổ tu rượu ừng ực.
Mãi sau Cục Bột Nhỏ mới chịu ngoan ngoãn uống hết sữa, Mạnh Ngôn Khê vỗ ợ hơi, dỗ ngủ, rồi đặt con vào phòng trong, đắp chăn cẩn thận, lúc này mới rảnh rang để ý đến Lạc Hoành.
Lạc Hoành cảm giác như mình vừa xếp hàng chờ đợi cả thế kỷ.
Anh ta ngồi dậy, xiêu vẹo túm lấy tay áo Mạnh Ngôn Khê: "Cậu biết Tư Điềm nói gì về tôi không?"
Mùi rượu nồng nặc phả vào mặt, Mạnh Ngôn Khê nhíu mày chê bai: "Gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!