Kiêu ngạo, ngông nghênh nhưng lại tinh tế, chu đáo một cách kỳ lạ.
Đêm đó, Mạnh Ngôn Khê bảo tài xế đưa cậu về nhà họ Mạnh trước.
Đó là lần đầu tiên Kim Chiêu thấy một ngôi nhà được xây dựng như lâm viên cổ. Hành lang nối dài, cầu nhỏ nước chảy, hòn non bộ, đá hồ… Trước đây cô chỉ thấy lâm viên ở các khu du lịch, phải mua vé vào cửa, đi đến đâu cũng toàn người là người. Trong vườn trồng rất nhiều hoa cỏ nhưng chẳng ngửi thấy mùi hoa, chỉ nồng nặc mùi mồ hôi của người lạ. Trước những cảnh đẹp lúc nào cũng chen chúc người, đi đứng còn phải cẩn thận kẻo chắn ống kính máy ảnh của người khác.
Lần đầu tiên cô biết, hóa ra thời nay vẫn có người sống trong lâm viên, thậm chí còn rộng lớn, xinh đẹp và tinh xảo hơn cả những điểm du lịch.
Cô chợt nhận ra, có lẽ thứ đắt giá nhất chính là không gian riêng tư.
Phía xa, trên chiếc ghế dựa kiểu cổ có một cô bé trạc mười mấy tuổi đang nằm dài cho cá ăn. Thấy Mạnh Ngôn Khê về, cô bé vừa vui vẻ vừa phụng phịu gọi: "Anh hai!"
Giọng nói ngọt ngào trong trẻo vọng lại từ xa, một lần nữa khẳng định giá trị của sự riêng tư. Chỉ có trong khuôn viên u tĩnh rộng lớn thế này, âm thanh mới truyền đi xa được như vậy, chứ nếu ở chốn đông người, nó đã sớm bị nhấn chìm trong biển tạp âm hỗn loạn.
Mạnh Ngôn Khê xuống xe, dặn tài xế đợi mười phút rồi đưa cô về nhà.
Kim Chiêu tưởng cậu về luôn, nhưng thiếu niên lại quay đầu nói với cô: "Tạm biệt."
Trong lòng Kim Chiêu dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm khó tả.
Mãi đến khi chiếc Rolls
-Royce lăn bánh rời khỏi cổng nhà họ Mạnh, Kim Chiêu mới lờ mờ hiểu được dụng ý của Mạnh Ngôn Khê. Nếu tối nay đám côn đồ kia có ý định theo dõi trả thù, thì chúng cũng chỉ theo đến được nhà họ Mạnh mà thôi.
Và đúng như cậu nói: Cứ bảo bọn chúng đến tìm cậu thử xem.
Đó là lần đầu tiên Kim Chiêu nhìn thấy trái tim nhiệt huyết và ấm áp ẩn sau vẻ ngoài kiêu ngạo, bất cần của thiếu niên ấy.
Học sinh lớp 11 trường Trung học Phụ thuộc đi học trở lại từ ngày mùng 6 để học bù hai ngày. Sáng sớm ngày đi học lại, cả lớp ai nấy đều uể oải, tinh thần không mấy phấn chấn, chút nhiệt huyết duy nhất còn sót lại đều dồn hết vào việc… chép bài tập. Trong lớp, bài thi bay tứ tung, thấy ai quen mặt là vớ ngay lấy bài của người đó để chép.
Điển hình như Lạc Hoành. Mạnh Ngôn Khê vừa bước vào lớp, cậu ta đã lao tới định giật xấp bài thi, nhưng bị Lộ Cảnh Việt nhanh tay chặn đường, cướp sạch sành sanh.
Lộ Cảnh Việt còn rất lịch sự: "Cảm ơn nhé, ông không nhắc tôi cũng quên béng mất là có bài tập về nhà."
Lộ Cảnh Việt là điển hình của kiểu nam sinh lười làm bài tập nhưng đầu óc thông minh, cuối cùng thành tích vẫn luôn ổn định, không gặp trở ngại gì. Ở điểm này, cậu ấy khác hẳn Mạnh Ngôn Khê.
Trước đây Kim Chiêu không hiểu tại sao hai anh em họ có xuất thân giống nhau mà thái độ học tập và phong cách hành xử lại khác nhau một trời một vực như vậy. Giờ cô đã hiểu, so với Lộ Cảnh Việt có bố mẹ đều giỏi giang, chẳng phải lo nghĩ gì về tương lai, thì Mạnh Ngôn Khê gánh vác nhiều trách nhiệm hơn. Sự nổi trội của cậu không phải để khoe khoang, mà là sự gánh vác. Cậu cần sự xuất sắc không ai sánh bằng, không ai thay thế được để bảo vệ địa vị của bản thân và em gái.
Thế nên cùng từ Thụy Sĩ trở về, Lộ Cảnh Việt xin nghỉ học, còn Mạnh Ngôn Khê vừa xuống máy bay đã đến trường ngay; cùng xuất thân danh gia vọng tộc, Lộ Cảnh Việt thường xuyên quên làm bài tập, còn Mạnh Ngôn Khê kỷ luật đến mức khắc nghiệt.
Tư Điềm quay xuống gục lên bàn Kim Chiêu, nhìn Lạc Hoành phát điên mà vỗ bàn cười ngặt nghẽo.
Cuối cùng Lạc Hoành co được duỗi được, mượn một nửa của Kim Chiêu, một nửa của Tư Điềm, chắp vá lung tung, cuống cuồng chép cho xong trước khi tổ trưởng thu bài.
Trong hai ngày học bù, giờ ra chơi lớn không phải xuống sân tập thể dục giữa giờ, nhưng phần lớn học sinh vẫn có thói quen xuống sân đi dạo.
Kim Chiêu và Tư Điềm đi siêu thị mua nước, trên đường gặp một nữ sinh lớp khác là Vương Giai Giai – bạn học cấp hai của Tư Điềm. Hai người dừng lại trò chuyện vài câu.
Vương Giai Giai hỏi Tư Điềm: "Giúp tớ một việc được không?"
Tư Điềm hỏi: "Việc gì thế?"
Vương Giai Giai: "Tớ có khoảng hai mươi tờ đề thi và ba cuốn sách bài tập, cậu mang về lớp cậu phát cho mọi người làm hộ tớ được không?"
Kim Chiêu: "!"
Cô cứ tưởng cái kiểu đi chép bài tập khắp nơi như Lạc Hoành đã là quá đáng lắm rồi, không ngờ còn có kiểu quái đản hơn: Phát bài tập của mình cho người khác làm hộ!
Tư Điềm hỏi thẳng thừng: "Cậu điên rồi à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!