Chương 7: (Vô Đề)

Lâm Dao sinh một bé trai, nằm viện ba ngày rồi về nhà.

Thế hệ của ông Kim Lệ Huy phần lớn đều trọng nam khinh nữ. Quan niệm "Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại" (Bất hiếu có ba, không có con nối dõi là tội lớn nhất) ăn sâu vào tiềm thức, mà chữ "hậu" ở đây đặc biệt chỉ con trai.

Đúng là có một số đàn ông là ngoại lệ, không quá đặt nặng chuyện nối dõi tông đường. Trước khi Lâm Dao sinh con trai, Kim Chiêu và ông Kim Lệ Huy đã làm cha con mười sáu năm, cô cũng từng ngây thơ cho rằng bố mình thuộc nhóm ngoại lệ đó.

Mãi đến khi Lâm Dao hạ sinh quý tử, nhìn thấy vẻ mặt hăng hái chưa từng có của bố, như thể người vừa tu luyện đắc đạo sau một đêm, Kim Chiêu mới vỡ lẽ: Sự điềm nhiên của ông trước đây không phải là không để tâm, mà là cam chịu số phận.

Ví von một cách không thỏa đáng nhưng lại rất hợp lý thì: Trước đây ông Kim Lệ Huy giống như vị vua làm mất ngọc tỷ truyền quốc, lòng nguội lạnh như tro tàn nên đành tỏ ra khinh thường ngai vàng. Giờ có con trai rồi, ông cuối cùng cũng tìm lại được báu vật thất lạc bao năm, ngày ngày vung tay hô hào, hận không thể đại xá thiên hạ.

Mặc dù ông vốn dĩ chẳng có ngai vàng, càng không có giang sơn, và cái ngọc tỷ truyền quốc kia cũng chỉ là hàng nhựa, mua trên mạng chín tệ chín bao ship lại còn tặng kèm mực đóng dấu.

Lâm Dao ở cữ tại nhà. Thời gian đó, bạn bè thân thích tới tấp đến chúc mừng, ngưỡng cửa vốn chẳng cao lắm của nhà họ Kim suýt bị giẫm mòn, ngày nào cũng ồn ào tiếng cười nói. Căn nhà không quá rộng ấy như có một chiếc máy ghi âm tua đi tua lại mỗi ngày:

"Anh Huy cuối cùng cũng có con trai rồi! Chúc mừng anh nhé!"

"Lão Kim nhà ta cũng không ngờ có ngày này nhỉ, tuổi này rồi mà vẫn sinh được con trai!"

"Già rồi mới có con, đại hỷ của đời người đấy! Chúc mừng chúc mừng!"

Cái cảm giác thỏa mãn nguyện vọng và hả hê dương mày nở mặt của bố cứ thế xuyên qua cánh cửa phòng đóng chặt, len lỏi vào tai Kim Chiêu không chừa chỗ nào.

Dù cô đã đeo chặt nút bịt tai, trùm chăn kín mít, vẫn nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ bên ngoài.

Tuy nhiên không phải vị khách nào cũng quan tâm đến chuyện ông sinh con trai hay con gái. Lúc này, những người "chúc mừng không đúng trọng tâm" sẽ bị liệt vào danh sách khách mời đáng ghét.

Có lần Kim Chiêu ra ngoài uống nước, vô tình nghe thấy tiếng xì xào oán thán vọng ra từ phòng Lâm Dao, chê bai người bạn vừa về tặng quà ít:

"Nhà mình sinh con trai nối dõi tông đường cơ mà, sao lại mừng ít thế này?"

Kim Chiêu không hiểu, tại sao sinh con trai thì quà mừng bắt buộc phải hậu hĩnh hơn.

Thời gian đó, cô luôn ra khỏi nhà từ sớm tinh mơ, tan học cũng chẳng muốn về. Nhưng cô vẫn là trẻ vị thành niên, chẳng có nơi nào khác để đi, hơn nữa về quá muộn lại dễ gặp đám thanh niên tóc vàng hoe tụ tập hút thuốc, đánh nhau.

Kim Chiêu không thích "tóc vàng hoe", không thích đánh nhau, và càng ghét mùi khói thuốc.

Cô thích mùi hương gỗ thông lạnh lẽo trên người Mạnh Ngôn Khê, sạch sẽ và thanh khiết. Nhưng cô với không tới.

Kể từ lần gặp gỡ tình cờ khi cho mèo ăn hôm ấy, Mạnh Ngôn Khê không còn nói chuyện với cô nữa. Có vài lần đi lướt qua nhau, tim Kim Chiêu thắt lại vì áy náy, nhưng cậu dường như chẳng hề để ý đến sự tồn tại của cô. Kim Chiêu chợt nhận ra, hôm đó cậu cao hứng nói nhiều với cô như vậy, tuy cũng chẳng nhiều nhặn gì, chỉ là do chút lòng trắc ẩn bất chợt, hoặc có lẽ hình ảnh cô rơi lệ ở văn phòng làm cậu nhớ đến em gái mình.

Có lẽ cậu nghĩ rằng mình tuyệt đối không thể thỏa hiệp, nếu không người phải khóc lóc tủi hổ trong văn phòng kia trong tương lai sẽ là em gái cậu.

Có lẽ cậu còn chẳng nhớ tên cô, giống như cách cậu có thể thản nhiên hỏi một câu "Ngô Phỉ là ai?" mà không chút cắn rứt lương tâm.

Mạnh Ngôn Khê đúng là cao ngạo, nhưng cậu đâu có lỗi gì? Cậu chỉ là không nhớ cô tên là Kim Chiêu mà thôi.

Vốn dĩ họ là người của hai thế giới, bạn không thể trách cứ một người ở thế giới khác vì họ không nhớ đến mình.

Thậm chí cậu còn từng có ý tốt nhắc nhở cô, dù chẳng có tác dụng gì.

Cô không có thủ đoạn cao tay như cậu. Về việc làm sao để "không thiện lương", kiến thức hạn hẹp của cô chỉ gói gọn trong mấy chiêu trò phá thai của phim cung đấu và những vụ án mưu tài hại mệnh trên chương trình "Pháp luật đời sống". Nhưng những thứ đó quá đáng sợ, chắc chắn không phải ý của Mạnh Ngôn Khê. Ngoài những cách đó ra, cô cũng chẳng nghĩ ra được cách nào vừa không thiện lương lại vừa không làm hại người khác, nên đành bỏ cuộc.

Cô chỉ có thể nỗ lực làm đầy đặn đôi cánh của mình, cố gắng thêm chút nữa.

Tin xấu là lễ Quốc khánh đã đến trong chớp mắt, học sinh lớp 11 lại được nghỉ tận 5 ngày.

Ba ngày đầu, ngày nào Kim Chiêu cũng đến thư viện làm bài. Ngày 4 tháng 10 là sinh nhật Ngô Niệm. Chiều muộn hôm ấy, Kim Chiêu rời thư viện sớm để đến dự tiệc sinh nhật của chị ấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!