Vải váy ngủ tơ tằm mềm mại mịn màng, khi được vén lên, xúc cảm ấm áp lướt nhẹ qua làn da đùi.
Mạnh Ngôn Khê hôn môi cô, hơi thở nóng bỏng dồn dập, nặng nề. Một tay anh ghì chặt vai cô, tay kia càn rỡ thăm dò.
Đầu óc Kim Chiêu trống rỗng.
Vừa tỉnh dậy đã phải đối mặt với "cảnh tượng hoành tráng" thế này, hay nói đúng hơn, cô bị đánh thức theo cách này, tiềm thức có chút hoảng sợ. Nhưng rất nhanh, chút bất an ấy đã bị kh*** c*m do người đàn ông khơi gợi bao trùm hoàn toàn.
Ánh sáng lờ mờ, cô chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng đang đè lên mình. Tóc anh hơi rối, những đường nét gương mặt góc cạnh quen thuộc và mùi hương gỗ thông lạnh lẽo.
Cô theo bản năng bám chặt vào cánh tay anh.
Cánh tay người đàn ông căng cứng như đá tảng, cô có thể cảm nhận rõ ràng mạch đập dồn dập dưới những đường gân xanh nổi lên, thậm chí xuyên qua lòng bàn tay, cô cảm nhận được dòng máu nóng bỏng đang sục sôi trong cơ thể anh.
Ý định ban đầu của cô là muốn anh dừng lại, nhưng phản ứng của cô lại như đang cổ vũ, khiến anh càng thêm càn rỡ.
Bên ngoài dường như đang mưa, tiếng nước rơi tí tách, róc rách.
Trên tủ gỗ hoa lê trong phòng ngủ, bó hoa mà nhóm Lạc Hoành tặng được cắm trong bình thủy tinh.
Có hoa hồng đỏ, hoa baby, hoa lan hồ điệp… Mùa này vốn không có hoa dành dành, không biết họ mua ở đâu được. Chập tối, những nụ hoa còn trắng muốt e ấp, đến đêm khuya đã lặng lẽ bung nở, hé lộ nh** h** phớt hồng.
Mưa rơi thấm đẫm, hương hoa dành dành lan tỏa khắp phòng.
Kim Chiêu bỗng khẽ thở hắt ra, ngón tay bấu chặt vào cánh tay anh.
Người đàn ông gục đầu vào vai cô, cười khẽ bên tai, xấu xa đến tận cùng.
"Hôm nay sao em nhiệt tình thế?"
Anh cắn nhẹ vành tai cô, trêu chọc đầy thân mật.
Kim Chiêu còn chưa hoàn hồn, không nghe rõ anh nói gì, đôi mắt ướt át mất tiêu cự, ngực phập phồng dữ dội, th* d*c hỗn loạn.
Mạnh Ngôn Khê một tay đỡ eo cô, tay kia kéo phăng lớp vải ướt đẫm trên người cô ra, ném tùy tiện xuống giường.
Anh lật người nằm đè lên cô.
Chiếc váy bị dồn lên trên ngực cô, thi thoảng lại trượt xuống, anh thấy vướng víu, bèn thuận tay giúp cô cởi nốt chiếc váy ngủ tơ tằm mỏng manh.
Lúc này cô mới nhìn rõ, trên người anh cũng chẳng còn mảnh vải che thân nào từ lâu.
Cơ thể anh trong bóng tối dường như càng thêm gợi cảm, thiếu đi ánh sáng và lớp màng lọc tình yêu của cô, chỉ còn lại những đường cong cơ bắp săn chắc, tr*n tr** và mạnh mẽ đập vào mắt cô.
Ánh mắt Kim Chiêu không kìm được trượt xuống, từ xương quai xanh đến cơ ngực, xuống tám múi cơ bụng, men theo đường nhân ngư hình chữ V quyến rũ, cô nhìn thấy nơi mà trước đó được quấn khăn tắm.
Đôi mắt như bị bỏng, cô hít sâu một hơi, hoảng hốt dời tầm mắt đi chỗ khác.
Người đàn ông cười trầm thấp bên tai cô, hư hỏng đến tận xương tủy.
"Sao vẫn còn ngại ngùng thế này? Rõ ràng lần nào làm đến cuối em cũng quấn chặt lấy anh không buông mà."
Lần này Kim Chiêu nghe rõ lời anh nói, tim cô như bị dội một gáo nước lạnh buốt.
Nụ hôn của anh trượt dần xuống, từ ngực, xương sườn, rồi một đường đi xuống…
Cô bỗng ôm lấy đầu anh, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết ngăn anh lại.
Mạnh Ngôn Khê ngẩng đầu lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!