Chương 43: (Vô Đề)

Người ta thường lấy hình ảnh giáo sư, chuyên gia, thậm chí viện sĩ để đại diện cho toàn bộ giảng viên đại học, cứ tưởng ai dạy đại học cũng "việc nhẹ lương cao", địa vị xã hội ngất trời, oai phong lẫm liệt. Nhưng thực tế phũ phàng là ngoài giáo sư ra còn có phó giáo sư, giảng viên. Phó giáo sư thì còn đỡ, dù sao cũng là học hàm cao cấp, nghỉ hưu lương lậu cũng ổn, không ít người chọn cách an phận ở vị trí này.

Còn đám giảng viên trẻ mới chân ướt chân ráo vào trường như Kim Chiêu thì thảm thương vô cùng: tiết dạy nhiều nhất, tiền lương ít nhất, muốn xin đề tài nghiên cứu thì phải chen nhau vỡ đầu, lại còn động một tí là bị kẹt xét duyệt chức danh.

Có câu nói: người trẻ tuổi là phải làm nhiều, câu này đúng với mọi ngành nghề.

Kim Chiêu ngày hôm sau có tiết cả buổi sáng, bắt đầu từ tiết 1-2 dạy Tiếng Anh đại cương, tiếp đến tiết 3-4 dạy Văn học Anh. Để đảm bảo sáng mai có thể bò lên bục giảng, cô tắt điện thoại, nhắm mắt lại, ép mình phải ngủ.

Không biết thiếp đi từ lúc nào, quá trình này chắc cũng vật vã lắm. Cảm giác ngủ chưa được bao lâu thì chuông báo thức đã réo, nhưng lạ thay cô lại rất tỉnh táo.

Màn hình điện thoại hiển thị một tin nhắn WeChat.

Mạnh Ngôn Khê: [Vẫn chưa ngủ à?]

Thời gian gửi là 3 giờ 18 phút sáng, chắc anh thấy cô thả tim bài đăng.

Hóa ra anh cũng không ngủ được.

Ý nghĩ này khiến đầu tim Kim Chiêu như có viên đường tan chảy, ngọt lịm.

Cô cầm điện thoại, gõ chữ trả lời: [Giờ em dậy rồi.]

Gửi tin nhắn mất hai phút, đợi thêm ba phút nữa, Mạnh Ngôn Khê không biết có phải chưa dậy hay không mà không thấy trả lời. Năm phút đã là giới hạn ngủ nướng của dân làm công ăn lương rồi.

Kim Chiêu quyết đoán rời giường đi đánh răng rửa mặt.

Khi điện thoại reo, Mạnh Ngôn Khê không nghe thấy.

Lúc đó anh đang trong phòng tắm, tiếng nước chảy rào rào át đi tiếng chuông điện thoại.

Bước ra khỏi phòng tắm, ánh mặt trời đã chan hòa khắp phòng. Người đàn ông để trần thân trên, bên dưới chỉ quấn một chiếc khăn tắm.

Tóc ướt sũng, những giọt nước men theo xương quai xanh chảy xuống, trượt qua cơ bụng tám múi rắn chắc, rồi mất hút sau mép khăn tắm nơi nhân ngư tuyến.

Anh lau tóc qua loa, vứt khăn sang một bên, tiện tay cầm lấy điện thoại trên tủ đầu giường.

Nhìn thấy tin nhắn của cô, khóe miệng anh nhếch lên, ai đó nhìn chằm chằm màn hình mất khoảng nửa phút.

Mạnh Ngôn Khê: [Vừa nãy anh tắm.]

Tin nhắn gửi đi, đợi vài phút, khung chat vẫn im lìm.

Sự nôn nóng vừa mới được xoa dịu lại bắt đầu nhen nhóm.

Nhìn đồng hồ, 7 giờ 56 phút. Giờ này chắc cô đã đứng trên bục giảng chuẩn bị dạy học rồi.

Yêu giáo viên thì khoản này là chán nhất, nhắn tin cũng chẳng được trả lời ngay. Rõ ràng cùng một múi giờ mà cứ như đang yêu xa vậy.

Mạnh Ngôn Khê cam chịu thoát khỏi khung chat.

Chỉ trong thời gian ngắn, phần thông báo của WeChat đã hiện thêm mười mấy tin mới.

Với thân phận như Mạnh Ngôn Khê, bạn bè trên WeChat thì nhiều vô kể, nhưng người dám trò chuyện ngang hàng với anh chỉ đếm trên đầu ngón tay. Vì thế đa phần là thông báo thả tim, chỉ có một bình luận nằm dưới cùng là cực kỳ thiếu tinh tế và vô lễ, đến từ antifan lớn nhất của anh.

Mạnh Trục Khê: [Mạnh Ngôn Khê, cấm anh làm hại con gái nhà lành!]

Mạnh Ngôn Khê không thèm chớp mắt, ngón tay thon dài bấm xóa không thương tiếc.

Thực ra Kim Chiêu đã nhìn thấy tin nhắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!