Chương 36: (Vô Đề)

Thời niên thiếu cứ ngỡ mười ngày là rất ngắn, đặc biệt khi mười ngày ấy gắn liền với hai chữ "nghỉ hè", quả thực ngắn đến mức muốn khóc.

Kỳ nghỉ hè năm lớp 11 chỉ kéo dài mười ngày, từ ngày 9/7 đến 18/7. Kim Chiêu đến giờ vẫn còn nhớ như in tiếng kêu than dậy đất của cả lớp khi cô Trần Thuật thông báo tin này.

Lúc đó Kim Chiêu cũng thấy mười ngày nghỉ hè quá ngắn, nhưng có nằm mơ cô cũng không ngờ rằng, mười ngày nghỉ hè ấy lại dài đằng đẵng và xảy ra nhiều chuyện đến thế…

Cô nhớ rõ hôm đó gia đình cô ruột Kim Lệ Di đến chơi. Cô dượng đều là giáo viên, nhân dịp nghỉ hè đưa con trai đi du lịch tự túc, ngang qua Tuế Nghi nên ghé thăm. Gia đình cô ruột lúc nào cũng chu đáo, chuẩn bị quà cho ông bà nội, Kim Lệ Huy, dì ghẻ Lâm Dao, Kim Chiêu và cả đứa em trai mới sinh, thậm chí đến cái thai chưa chào đời trong bụng Lâm Dao cũng có phần. Ngoài ra còn đặc biệt nhờ người mua một con gà thả vườn từ quê mang lên.

Gà thả vườn hầm canh đặc biệt thơm ngon, nhất là khi vừa múc ra từ liễn sành nóng hổi. Hôm đó Kim Chiêu cũng thèm ăn, ra vào bếp mấy lần, múc canh từ liễn ra uống mấy bát liền, cơm thì chẳng ăn được mấy miếng.

Hôm đó cả nhà tụ họp, cô dượng kể chuyện công việc, trêu đùa em bé, không khí vui vẻ hòa thuận. Kim Chiêu cũng rất vui, từ nhỏ cô đã rất quý cô ruột.

Nhưng gia đình cô ruột không ở lại lâu, buổi chiều mọi người ngồi nói chuyện một lúc rồi họ tiếp tục lên đường.

Sóng gió ập đến vào đêm hôm đó.

Chắc là quá nửa đêm, Kim Chiêu đang ngủ mơ màng thì bị tiếng động bên ngoài đánh thức. Cô nghe thấy Kim Lệ Huy gọi ông bà nội, dì giúp việc họ Ngưu cũng đang vội vã thu dọn đồ đạc, dường như đánh thức cả em bé nên tiếng khóc vang lên lảnh lót.

Cô cố gắng ngồi dậy định ra xem, lúc mở cửa phòng thì thấy bố, Lâm Dao và bà nội vừa mới đi ra. Trong phòng khách, dì Ngưu đang bế em bé dỗ dành, ông nội ngồi trên sô pha, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.

"Sao thế ạ?" Kim Chiêu bước lại gần khẽ hỏi.

Dì Ngưu nhìn cô một cái, không nói gì, lại bế em bé về phòng.

Ông nội bảo: "Không có việc gì đâu, về ngủ đi cháu."

Sau đó Kim Chiêu cũng không ngủ được nữa.

Đêm đó bên ngoài gió thổi rất mạnh, gió lùa qua các tòa nhà, phát ra tiếng rít gào thê lương.

Kim Lệ Huy và Lâm Dao mãi đến sáng vẫn chưa về.

Các cô lao công trong khu tập thể bắt đầu quét dọn sân, chẳng mấy chốc các bà cụ rủ nhau đi dắt chó, tiện thể đi dạo trong vườn hoa khu tập thể. Thi thoảng đi ngang qua dưới lầu nhà Kim Chiêu, tiếng nói chuyện vọng lên phòng cô.

Chuyện con trai nhà ai yêu đương, nhà gái thách cưới bao nhiêu, thế là toang; chuyện mẹ chồng nàng dâu nhà ai không hợp, bà ngoại chăm cháu chứ bà nội không chăm; rồi chuyện con trai nhà ai tốt nghiệp đại học không chịu đi làm, suốt ngày ở nhà nghịch điện thoại, thua xa con bé đối diện, học giỏi, lớp A trường Trung học Phụ thuộc, sau này bét nhất cũng vào đại học 985…

Kim Chiêu thiếp đi trong tiếng chuyện phiếm của các bà.

Sau đó cô bị tiếng còi xe cảnh sát đánh thức.

Lâm Dao báo cảnh sát.

Đêm qua Lâm Dao bị ra máu, đưa đi cấp cứu, tim thai ngừng đập.

Lâm Dao không chấp nhận sự thật này, gào khóc thảm thiết trong bệnh viện, hỏi bác sĩ thì bác sĩ cũng không tìm ra nguyên nhân, chỉ kết luận là thai lưu. Nằm trên giường bệnh ngẫm nghĩ cả buổi sáng, Lâm Dao chợt nhớ ra hôm qua Kim Chiêu cứ ra vào bếp liên tục, bèn khẳng định chắc nịch là Kim Chiêu bỏ thuốc vào canh khiến dì ta sảy thai, dứt khoát báo cảnh sát.

Đó là lần đầu tiên Kim Chiêu ngồi xe cảnh sát.

Cô đến đồn cảnh sát lấy lời khai, cảnh sát điều tra thu thập chứng cứ. Quá trình này vốn không khó, hôm qua cả nhà đều uống canh gà, ai cũng bình an vô sự, nếu Kim Chiêu bỏ thuốc thì không thể nào canh chuẩn xác để hại một người được. Nhưng Lâm Dao khăng khăng cho rằng hôm qua dì ta đã ăn phần cháo ăn dặm mà con trai không chịu ăn, phần cháo đó luôn được giữ ấm trong bếp.

Dì ta cáo buộc Kim Chiêu bỏ thuốc vào cháo, mục tiêu thực sự là đầu độc em trai, không ngờ em trai không ăn, Lâm Dao ăn giúp nên lãnh hậu quả.

Chuyện này trở nên rắc rối, logic của Lâm Dao kết hợp với sự trùng hợp ngẫu nhiên, giống hệt tình tiết cung đấu hãm hại nhau sảy thai, nhưng mấu chốt là dì ta không có chứng cứ, cảnh sát cũng không có góc nhìn của thượng đế để biết rõ sự tình.

Theo nguyên tắc suy đoán vô tội, Kim Chiêu được về nhà ngay trong ngày hôm đó.

Lâm Dao nằm viện ba ngày.

Ba ngày đó, trong lòng Kim Chiêu ngập tràn uất ức.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!