Chương 33: (Vô Đề)

Tính cách Kim Chiêu vốn trầm lặng, từ nhỏ đến lớn cô không mấy hứng thú với các hoạt động tập thể. Ngay cả bây giờ đi làm rồi, mấy hoạt động công đoàn hay phong trào của trường cô cũng chẳng bao giờ đăng ký, đến mức chủ nhiệm khoa nhìn không nổi, phải nhắc nhở cô là người trẻ thì nên giao lưu nhiều hơn, ru rú ở nhà thì làm sao kiếm được người yêu.

Nhìn thấy tin nhắn mời họp lớp, phản ứng đầu tiên của cô là muốn từ chối.

Cô học ở trường Trung học Phụ thuộc có hai năm, lớp thì đổi xoành xoạch ba lần: kỳ một học lớp song song, kỳ hai vào lớp thực nghiệm, đến lớp 11 mới vào lớp A. Tính ra thời gian cô học cùng các bạn lớp A chỉ vỏn vẹn một năm, không gọi là thân thiết lắm, cô sợ đến đó không có chuyện gì để nói thì lại ngượng ngùng.

Nếu là người khác mời, cô có thể bịa ngay ra một lý do để từ chối.

Nhưng vì người mời là Mạnh Ngôn Khê, cô nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, mãi vẫn không nỡ nói lời từ chối.

Tên WeChat của Mạnh Ngôn Khê chỉ vỏn vẹn ba chữ "Mạnh Ngôn Khê", đơn giản và trực tiếp. Ảnh đại diện là một bức tranh phong cảnh, điều hiếm thấy ở người trẻ.

Không phải kiểu ảnh "hoa khai phú quý" hay trời cao biển rộng sến sẩm. Đó là bức ảnh chụp ở sa mạc, một nửa là cát sỏi vàng khô cằn nứt nẻ, không một ngọn cỏ; nửa kia là ốc đảo xanh tươi, nước hồ trong veo phản chiếu ánh mặt trời, bờ cỏ xanh mướt tràn đầy sức sống. Ở góc ảnh dường như có một con bướm trắng lạc vào, nhưng khi phóng to lên mới thấy đó là một chiếc lông vũ trắng tinh, nhẹ nhàng bay từ vùng hoang vu sang miền đất hứa.

Một bức ảnh đầy tính nghệ thuật và chiều sâu, giống như những tác phẩm nhiếp ảnh được trưng bày trong triển lãm để người xem suy ngẫm.

Cô chần chừ chưa trả lời, không phải vì không muốn đi, mà là vì muốn đi.

Cô biết rõ mình và Mạnh Ngôn Khê khác nhau một trời một vực, một năm học cùng lớp A thời cấp ba là điểm giao thoa duy nhất giữa hai người.

Nhưng dù sau này chẳng có gì xảy ra, thì cũng giống như mối tình đơn phương thời niên thiếu ấy, tuy hỗn loạn và chua xót như trái xoài xanh chưa chín, nhưng chỉ cần được nhìn thấy anh, cô vẫn cảm thấy hạnh phúc.

Ngón tay Kim Chiêu khẽ động, nhắn lại một chữ: [Được.]

Ngày mùng 5, Mạnh Ngôn Khê lái xe đến trường đón cô. Mặc dù Kim Chiêu đã bảo không cần, nhưng 8 giờ sáng xuống lầu, cô vẫn thấy chiếc Maybach đỗ lù lù bên ngoài khu tập thể giáo viên số 7.

Hôm nay Mạnh Ngôn Khê tự lái xe, cửa kính xe hạ xuống. Nắng sớm rực rỡ, không khí trong lành, thầy trò đi qua ai nấy đều không kìm được ngoái nhìn. Ban đầu là nhìn xe, sau đó chẳng biết là nhìn xe hay nhìn người đàn ông đẹp trai hơn cả minh tinh ngồi trong xe nữa.

Kim Chiêu không quen bị chú ý thế này, rảo bước nhanh về phía anh thì gặp Vương Nam đi từ ngoài vào.

Vương Nam trông như người mất hồn, mắt thâm quầng mệt mỏi như cả đêm không ngủ. Thấy Kim Chiêu, cô ấy lao tới ôm chầm lấy cô, suýt thì bật khóc.

Kim Chiêu vội vàng hỏi: "Sao thế Nam Nam?"

Vừa nói cô vừa liếc thấy vệt bẩn đỏ sẫm trên gấu váy Vương Nam, nhìn kỹ thì giống vết máu.

Kim Chiêu giật mình: "Trên người cậu dính máu à? Có chuyện gì thế?"

Vương Nam lắc đầu kiệt sức: "Không phải máu của tớ, máu của sinh viên."

Kim Chiêu thở phào nhẹ nhõm, định bảo không sao là tốt rồi, nhưng chợt nghĩ sinh viên mà đổ máu thì chuyện lớn rồi, chắc chắn là có sao.

Quả nhiên, Vương Nam thều thào: "Hai sinh viên đánh nhau, nửa đêm bệnh viện gọi điện báo tớ qua, đến giờ chân tớ vẫn còn run đây này."

Trong trường đại học, an toàn của sinh viên là trên hết. Trước đây trên mạng có câu chuyện cười bảo rằng đừng nhìn cố vấn học tập ngày thường nghiêm khắc lạnh lùng, chỉ cần sinh viên dọa tự tử là cố vấn sẵn sàng quỳ xuống xin đừng nhảy ngay tại chỗ.

Hồi trước Kim Chiêu tưởng nói quá, giờ làm giáo viên rồi mới biết không hề quá chút nào. Mà cô chỉ là giáo viên bộ môn thôi đấy, chứ Vương Nam là cố vấn học tập, người chịu trách nhiệm chính về an toàn của sinh viên.

Có thể tưởng tượng tối qua Vương Nam đã sợ đến mức nào.

"Sinh viên giờ ổn chưa?" Kim Chiêu hỏi, "Báo gia đình chưa? Báo lãnh đạo khoa chưa?"

"Báo trưởng khoa và bí thư rồi, gia đình cũng báo rồi. Sinh viên không sao, chỉ bị thương ngoài da thôi, nhưng tớ thì sắp tiêu đời rồi đây này." Giọng Vương Nam nghẹn ngào.

Kim Chiêu vỗ vai bạn an ủi: "Thế cậu ăn sáng chưa? Tớ đi mua cho cậu nhé."

"Ăn rồi."

Vương Nam nói xong mới để ý hôm nay Kim Chiêu ăn mặc rất đẹp. Chiếc váy dài màu xanh sương mù với đường cắt may tinh tế tôn lên vóc dáng chuẩn chỉnh của cô, chỗ cần đầy đặn thì đầy đặn, chỗ cần thon thả thì thon thả, khoác ngoài là chiếc áo len trắng muốt. Làn da trắng ngần, mái tóc xoăn nhẹ bồng bềnh, trang điểm nhẹ nhàng tự nhiên, khi cười lên bọng mắt đáng yêu như vầng trăng khuyết, vẻ đẹp trong trẻo dịu dàng như ánh trăng sáng đi thẳng vào lòng người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!